THẤT NGHIỆP THÌ LÀM GÌ?
Tối hôm trước tôi gọi điện về nhà cho mẹ, mẹ hỏi: “thất nghiệp thì ở nhà làm gì?”.
Thật lòng, tôi khá bận rộn với những dự định cho khoảng thời gian này nhưng chắc rằng khi trình bày chi tiết với mẹ thì chắc hẳn sẽ bị cho là toàn việc tào lao.
Tôi không ngồi nhà ủ rũ hay cật lực tìm kiếm công việc mới ngay khi vừa nghỉ việc, tôi tận hưởng kỳ nghỉ của mình bằng cách ngày ngày đọc sách, viết văn, ngồi cà phê ngắm cảnh, hay dạo quanh con đường quen thuộc. Tôi không cần đi đâu đó thật xa để chữa lành hay làm điều gì đó lớn lao, tôi đơn giản là muốn tạm gác lại vòng quay cơm áo gạo tiền để trải qua một ngày bình dị, được làm những điều mình thích mà không phải để ý quá nhiều đến thời gian đang lặng lẽ trôi và tôi còn nhiều việc cần phải làm như ngày còn bận rộn với cuộc sống mưu sinh. Tôi để mình nghỉ ngơi trọn vẹn để rồi sau đó tiếp tục hoà mình vào nhịp sống hối hả nơi phố phường tấp nập.
Hôm nay, tôi dành thời gian dọn dẹp lại căn phòng nhỏ, tôi ngắm nhìn giá sách ngay ngắn nơi góc phòng ngày càng chất chồng thêm nhiều cuốn sách mới, những cuốn cũ đã được tôi phân loại cẩn thận và xếp gọn gàng vào ngăn kéo để có thể dễ dàng tìm kiếm khi cần. Trong những tháng ngày chênh vênh của cuộc đời, những tháng ngày rảnh rỗi chưa biết đi về đâu, tôi đã tìm được niềm an ủi qua trang sách thơm mùi giấy mực.
Mỗi khi tôi được ngồi lại một nơi nào đó, lấy trong cặp cuốn sách đang đọc dở dang, từng con chữ ngay ngắn từ từ đi vào tâm trí tôi để lại vô vàn rung cảm khó diễn tả bằng lời. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy ngay những tác động to lớn mà việc đọc sách mang lại cho cuộc đời mình. Những con chữ như cơn mưa phùn ngày đông ẩm ướt, từ từ thấm đẫm tâm hồn tôi và cho nó một sức sống kỳ diệu.
Tôi ngồi khoanh chân ở góc giường, nhẹ tay lật mở một cuốn sổ ghi chép đã cũ, từng dòng chữ nhỏ nhắn san sát vào nhau đẩy đưa tâm hồn tôi trôi về một miền ký ức xa xôi. Tôi cẩn thận đọc lại từng con chữ mình viết trên trang giấy, lúc thì tủm tìm cười, khi thì lặng đi hồi lâu bởi những suy nghĩ miên man không đầu không cuối ở trong lòng. Thì ra tôi đã đi qua một thời mộng mơ rực rỡ, trải qua đủ mọi cung bậc của cảm xúc mà bây giờ dường như tôi đã quên đi ít nhiều. Tôi ngày trước dễ vui dễ cười, thoáng buồn vu vơ, thoáng giận hờn vô cớ; tôi của bây giờ mang nhiều tĩnh lặng, ít nói ít cười nhưng cũng chẳng để nỗi buồn làm phiền mình quá lâu. Phải chăng thời gian qua, cuộc đời đã dạy tôi những bài học cần thiết để sống một đời vừa đủ an yên?
Thất nghiệp rồi làm gì? Thất nghiệp để tôi tìm về một khoảng lặng của riêng tôi, ngồi lại thật lâu và ngắm nhìn cuộc đời thật rõ ràng để chắc chắn mình muốn đi về đâu!
Ly Ty, Hong Kong - 2026.
👉Bài viết trên Group Tay Đan: THẤT NGHIỆP THÌ LÀM GÌ?
Add new comment