TRÍCH DẪN HAY HÀNG TUẦN SỐ 122
1.
Cả năm nay, tôi làm gì cũng vội. Tôi học vội, làm vội, yêu cũng vội. Tôi bắt đầu một việc mới khi việc cũ còn dang dở, đọc vài trang sách rồi vội lật sang cuốn khác. Tôi sợ bị chậm lại, sợ bị bỏ lại nên cứ lao về phía trước như thể ai đó đang đuổi phía sau. Nhưng càng chạy, tôi càng thấy trống rỗng. Tôi biết nhiều thứ, nhưng chẳng thứ nào sâu. Tôi có nhiều trải nghiệm, nhưng chẳng trải nghiệm nào ở lại trong tôi đủ lâu để thành kỷ niệm. Tôi cứ tưởng mình đang tiến, nhưng thực ra chỉ đang xoay vòng trong chính sự nôn nóng của bản thân.
Tối hôm đó, sau khi dọn bàn cờ, tôi ngồi im thật lâu. Tôi tự hỏi rằng từ khi nào mình lại sống như thế này? Từ khi nào việc chỉ biết một chút về mọi thứ lại khiến tôi lầm tưởng rằng mình thật sự giỏi?
Có lẽ, thua mấy ván cờ không đáng sợ. Đáng sợ là khi tôi nhận ra mình đã đánh mất khả năng kiên nhẫn, điều từng giúp tôi đi được xa trong mọi thứ mình làm. Hóa ra, hành trình đến đích chưa bao giờ là nhanh cả, trừ khi ta chọn lướt qua những bài học đáng lẽ ta phải dừng lại để hiểu.
[Cái Gì Cũng Giỏi Nên Chẳng Giỏi Cái Gì - Xíu Nhặt Chuyện Đời]
2.
Mỗi người đều mang trong mình một loại năng lượng riêng. Có người khiến ta cảm thấy ấm áp, bình yên chỉ bằng một nụ cười. Cũng có người, dù chẳng nói lời cay nghiệt, nhưng lại khiến không khí xung quanh nặng trĩu đến lạ.
Bạn tỏa ra năng lượng gì… thì cuộc đời sẽ gửi đến bạn những con người, những sự kiện mang năng lượng ấy. Nếu bạn luôn tích cực, bao dung và chân thành, bạn sẽ thu hút được những tâm hồn giống vậy..Còn nếu bạn sống trong nghi ngờ, đố kỵ và sợ hãi, mọi thứ quanh bạn cũng sẽ phản chiếu lại điều đó thôi.
Vũ trụ không bao giờ sai, chỉ là ta hiếm khi nhận ra: mọi điều đang diễn ra ngoài kia, đều là hình ảnh phản chiếu của thế giới bên trong ta.
[Mỗi Người Đều Mang Trong Mình Một Loại Năng Lượng - Tĩnh Lặng Xanh]
3.
Lúc đó còn bé, tớ cũng không để ý nhiều.
Sau này lớn rồi, tớ biết dáng tớ không đẹp bằng mấy bạn cùng tuổi, nhưng mà đã làm sao đâu, tớ nhận ra rằng đối với mọi người một điểm nào đó của bạn, tính cách, ngoại hình hay thành tích chỉ bình thường, nhưng đằng sau đó đôi khi để có được sự bình thường đó cũng đã không dễ dàng gì, khi đó nếu như khối u là ác tính thì sao, tớ không dám nghĩ đến sau đó…
Đôi khi chúng ta chán ghét những sự bình thường của bản thân, muốn sống cuộc đời rực rỡ hơn, nhưng mà để trở nên rực rỡ bạn phải đi qua một hành trình dài, chứ làm gì có chuyện sáng dậy là rực rỡ, và để có sự kiên trì không bỏ cuộc đến khi nhìn thấy một bản thân rực rỡ bạn cần chấp nhận, yêu thương và thấu hiểu “một bạn bình thường”.
Hãy cứ trân trọng mọi thứ bạn có, biết hài lòng với chúng, và đôi khi là biết ơn cả những điều bình thường mà bạn đang có, vì thật may là chúng vẫn bình thường chứ không phải là tin xấu.
[Chỉ Cần Không Nguy Hiểm Đến Tính Mạng, Tất Cả Đều Là Chuyện Nhỏ - Tiệm Nhà Mây]
4.
Ba lô của mình vốn không được kiểu cách cho lắm, nhưng với mình lại là cái ba lô tiện lợi nhất. Đó là biểu tượng của việc biết “chăm lo bản thân mình”. Ngoài đựng tài liệu laptop hay bình nước thì trong đó còn có thêm:
- Một cái ô nho nhỏ, cái quạt xếp cầm tay; vỉ thuốc giảm đau panadol, vài miếng dán ấm, và cả chai dầu gió nữa. Những thứ này phòng khi thời tiết thất thường, trái gió trở trời.
- Băng urgo, cây kéo, cuộn băng keo trong mini, vài tờ tiền lẻ, cây bút chì kẹp trong cuốn sổ tay cùng chiếc gương nhỏ xinh.
- Vài cái bánh chống đói, thêm 2 3 viên kẹo. Rồi bịch khăn giấy khô, giấy ướt. Thêm cái khăn mùi soa mềm.
Nó không là cái ba lô nhẹ. Nhưng cứ mang ra ngoài cũng bớt nỗi lo, bởi tất cả những thứ ấy được soạn vào sau những tình huống oái oăm, khó xử mà bản thân đã trải qua. Để sau mỗi lần bối rối, tui học cách xây dựng cuộc sống thêm chu đáo và cẩn trọng hơn một chút. Ngày bé thì còn được ba mẹ dặn dò, chăm lo từng li từng tí. Sau này lớn hơn rồi, thì chung tất cả lại là “Tự chăm lo cho bản thân”. Nếu nói buồn hay tủi thân thì cũng có, chỉ là hồi đầu chưa quen thôi. Sau này hay nghĩ như thế này cho thoải mái:
“Rèn cho mình cách sống tự lập cũng tốt mà, sau này ra đời bươn chải đỡ bỡ ngỡ, vấp đau.”
[Rèn Cho Mình Cách Sống Tự Lập Cũng Tốt Mà - Gió, Mây Và Nước Mắt]
5.
Nếu một mai bếp lửa chẳng còn,..
Người ta nói đúng, có mẹ là có hơi ấm. Nó đúng với cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Mỗi sáng trong gian bếp, nơi có đàn mèo con đang vờn nhau, luôn có một ngọn lửa đỏ rực rỡ, bập bùng xua đi cái giá lạnh của một buổi sáng mùa đông. Bên trên là ấm nước, là nồi khoai, nồi ngô luộc,.. cùng một người phụ nữ ngoài sáu mươi tóc đã điểm bạc, đang nhặt những quả thông khô bỏ vào bếp. Mùi của những quả thông bay lên, ngai ngái như mùi của nhựa cây thông, thỉnh thoảng thấy mẹ xin thứ nhựa ấy về quét lên chiếc nón lá. Mẹ bảo lửa của quả thông cháy đẹp, một màu đỏ đậm, rực rỡ như màu của một chiều hoàng hôn đầy nắng.
Mẹ không có những thanh củi dài, to đều như nhiều nhà, vì thế ngọn lửa của mẹ chỉ có những quả thông, bây giờ thì hầu như không thấy nữa, ngọn lửa của mẹ được cháy bằng vỏ dừa khô, vỏ mía, vỏ trấu, mùn cưa, có khi bằng cả những nắm lá chuối khô,... Thỉnh thoảng cậu đi bán muối về thường chở cho mẹ một xe củi xi lau, mẹ bắt đầu nhặt nhạnh, chặt củi to ra củi to, củi nhỏ ra củi nhỏ, xếp rồi bó lại đều tăm tắp. Mẹ nâng niu từng bó củi, như nâng niu công sức của cậu.
Nhà có bếp ga, nhưng mẹ rất ít khi dùng.
Người ta có thể bỏ chiếc áo cũ đã sờn, đôi dép đứt, nhưng người ta đâu có dễ dàng bỏ nếp sống cũ, một nếp sống đã theo gần cả một đời người. Và mẹ cũng thế. Nồi cá mắm kho mật mềm rục, nồi canh xương ngọt thanh, chảo bánh rán nóng hổi,.. tất cả đều từ chính gian bếp của mẹ, ngọn lửa của mẹ, bàn tay của mẹ và tình yêu của mẹ.
[Nếu Một Mai Bếp Lửa Chẳng Còn - Chang]
6.
Nếu một mai bếp lửa chẳng còn thì…
Sẽ chẳng có những lúc ngồi bên lửa hồng, đưa bàn tay lạnh run hơ qua hơ lại, rồi đưa bàn tay mới được sưởi ấm chạm nhẹ vào má, vào cả khuôn mặt. Sẽ chẳng còn được ngắm nhìn đàn mèo con vờn nhau quanh đống tro, cạnh ngọn lửa thơm mùi thông cháy. Sẽ chẳng còn được vùi những củ khoai, những bông ngô vào đống than đỏ rực, và hí hửng chờ đợi.
Sẽ chẳng còn được ngắm nhìn bóng hình mẹ mỗi sớm mai bên bếp lửa, đôi bàn tay sạm đen đang nhau nhảu nhặt mớ củi vụn, có khi đang âu yếm vuốt ve thủ thỉ với đàn mèo con. Và rồi nếu một ngày bếp lửa chẳng còn nữa, thì tụi mình sẽ mất đi một mảnh kí ức. Như đã từng mất đi chiếc cối đá cạnh hông nhà, như đã từng mất đi cây đa cạnh mép hồ,..
Và tình yêu của mẹ tuy sẽ chẳng vơi đi, nhưng nếu không có bếp lửa, ai sẽ sưởi ấm những đứa trẻ khi mẹ chưa kịp về nhà? Ai sẽ nung nấu và ôm ấp chúng trong những giấc mơ và trong cả những mảnh ký ức đang dần nguội lạnh? Ai sẽ vẽ lại một bóng hình quen thuộc ngồi bên ngọn lửa hồng, đôi bàn tay đang âu yếm vuốt ve đàn mèo con, chậm rãi, rất chậm rãi… Hay bóng hình ấy sẽ chỉ còn trong trí nhớ, trong những ký ức còn phảng mùi thông cháy...khi nếu một mai bếp lửa chẳng còn.
[Nếu Một Mai Bếp Lửa Chẳng Còn - Chang]
Add new comment