[RADIO TRUYỆN NGẮN #111] DÕI THEO MỘT ĐƯỜNG (Phần 1)
📻 Truyện ngắn: DÕI THEO MỘT ĐƯỜNG [Phần I]
🖊Sáng tác: Hải Khanh
🎙Giọng đọc: Thu Thảo
🎼Âm nhạc: Sưu Tầm
🎞️ Hình ảnh: Sưu Tầm
📷Thiết kế hình ảnh: Hồng Nhật - Lê Anh Thư
Từng hạt mưa trĩu nặng chạm vào nền đất khô cong, tạo một đường tròn răng cưa thấm xuống, loang dần rồi mờ nhạt. Vết mờ này chưa tan, liền có thêm nhiều vết khác bên cạnh, chồng lấp lên nhau, cuối cùng theo độ dày cùng tiếng nước trút xuống kia, hoàn toàn nhuộm một màu đậm ướt đẫm.
Tiếng mưa trút từ nền trời cao như trút đi nỗi lo của những con người đang mỏi mắt trông mong vào một ngày trời không nắng. Chị Nhữ chớp chớp đôi mắt, hai động nhỏ nơi mũi hơi nở ra, hít lấy mùi hương từ nền đất khô cằn đang bốc lên khi mưa xuống. Hương vị này đã quá đỗi thân quen, lại dường rất lâu chưa được ngửi thấy, nay như cố nhân tìm về, quanh quẩn lượn quanh.
Chị Nhữ men tay theo đường gồ của khung cửa sổ từ thanh gỗ cũ đã bị mọt khoét rỗng, bàn tay chìa ra ngoài một chút muốn hứng lấy hơi kia, lại quên mất phía bên ngoài ô cửa sổ còn có một khoảng hiên che chắn.
“Chị hai muốn hứng mưa hả, em đưa chị hai ra ngoài hè nha?”
Mộc chạy mưa trối chết về gom đống thóc phơi bên ngoài sân, sau khi đã kéo gọn tấm bạt đựng thóc vào một góc kho bên chái nhà, liền chạy vào với chị hai. Kể từ ngày ba mẹ nó mất, nó không tìm cho mình một mối tình thương, cứ quanh quanh quẩn quẩn, lo làm ăn rồi chăm chị nó.

Chị Nhữ của nó kể cũng đáng thương, vừa sinh ra liền bị mù bẩm sinh. Ngay từ khoảnh khắc lọt lòng liền chưa từng được trông thấy ánh sáng mặt trời một lần, chỉ được nghe, được chạm, rồi tưởng tượng lấy khung cảnh tươi đẹp của cuộc sống kia.
Ngày Mộc nhận biết được, nó thấy chị nó cứ sờ lần từng đồ vật, đi men trong nhà theo từng chỗ chạm phải, rồi đôi khi, nó thấy chị cầm một cây gậy nho nhỏ, chọc hết chỗ nọ lại quơ chỗ kia. Nó cứ thắc mắc chị nó làm cái gì thật kỳ lạ, cho đến khi nó nói được, câu nói tròn vành rõ chữ đầu tiên của nó là tại sao chị nó luôn sờ lần đồ vật trong nhà.

Câu hỏi ngây thơ của Mộc chạm vào nỗi đau giấu sau cánh cửa trái tim của cả nhà nó, ai cũng đỏ vành mắt, lặng im không biết nói sao. Chỉ có chị Nhữ là tiến tới theo tiếng nói nơi nó phát ra, ngồi xuống bên cạnh, bàn tay lần tới bàn tay của nó, nhẹ nhàng thốt ra rằng vì chị không thể nhìn thấy.
Mộc đúng là một đứa trẻ, tò mò điều gì liền phải hỏi tới nơi tới chốn, nó thắc mắc tại sao mắt chị to và đen như thế, mở ra nhìn thật sáng và lấp lánh, lại không thể nhìn thấy gì. Phải vậy, mắt chị Nhữ rất đẹp, rất có hồn, dù không nhìn thấy nhưng đôi mắt luôn sáng như chứa nước, lay động mỗi khi chuyện trò, khiến người đối diện đôi khi nhìn vào nhầm tưởng rằng chị Nhữ có thể nhìn thấy.
Chị Nhữ yêu em, rất kiên nhẫn nói cho Mộc biết ngay từ khi còn bé xíu đã không nhìn được, bác sĩ nói rằng mù bẩm sinh. Còn về tại sao không tìm cách chữa, dĩ nhiên vì nhà Nhữ quá nghèo. Cái nghèo những năm tháng Mộc chưa ra đời ăn mòn cuộc sống của nhà Nhữ đến nỗi đôi khi một vốc gạo, nhà Nhữ có thể nấu cháo loãng cầm hơi tận ba ngày.
Tất nhiên Nhữ sẽ không nói với em, rằng vì nhà quá nghèo nên không thể tìm cách chữa mắt cho mình.

Năm mẹ phát hiện có em Mộc, vụ mùa bội thu, thóc gạo lại không mất giá, ngược lại còn tăng thêm vài đồng. Thế là nhà Nhữ có thêm một khoản, dư giả ra đôi chút. Em Mộc giống như một phúc tinh, được cả nhà yêu thương, chiều chuộng.
Dù thế, cha mẹ Nhữ không vì có con trai mà ghét bỏ con gái. Có lẽ cái nghèo khiến người ta càng trân trọng và yêu thương máu mủ của mình, hoặc bởi họ cảm thấy Nhữ đã mất đi ánh sáng ngay từ trong bụng mẹ vô cùng đáng thương, nên vẫn luôn răn dạy Mộc phải yêu thương, kính trọng chị, bảo vệ và chăm sóc cho chị, không được vì chị không thấy được mà bắt nạt hay bỏ bê.
Mộc cũng là đứa trẻ ngoan, ngày biết được chị gái không thể nhìn thấy, Mộc liền dành hết tình yêu thương của mình cho chị Nhữ, luôn lon ton bám theo chị như một cái đuôi nhỏ, tự hứa sau này sẽ trở thành ánh sáng, thành đôi mắt của chị.
Chị Nhữ không nhìn được, nhưng lại rất khéo tay, có thể đan lát, làm ra vài món đồ thủ công nho nhỏ, đem đi bán đỡ đần sinh hoạt trong nhà. Mộc thì có tài làm nông lại chăm chỉ, ruộng vườn trong nhà luôn canh tác, dưỡng đất luân phiên quanh năm, dĩ nhiên kinh tế trong nhà theo quá trình trưởng thành của hai chị em cũng khấm khá hơn.
Hồi đó, bạn học của Mộc theo về nhà chơi. Biết chị ngại gặp người lạ nên Mộc đã dặn bạn đợi ở ngoài. Vô tình thế nào, lúc bạn Mộc đang đứng chờ thì nghe được tiếng mở cửa, cứ tưởng Mộc đi ra liền quay đầu nhìn lại. Không thấy Mộc đâu, chỉ thấy một thiếu nữ tóc đen buông dài, ngồi lặng yên bên khung cửa sổ cũ kĩ, đôi mắt sáng ngời không dao động, bàn tay thoăn thoắt đan lát gì đó thật tập trung.

Dáng vẻ người thiếu nữ mộc mạc không phấn son bên ô cửa ấy, đánh động trái tim người bạn kia. Người bạn cứ đứng đó ngắm mãi, cho đến khi Mộc đi ra gọi mấy hồi mới giật mình nhận ra Mộc đã kế bên từ lúc nào.
Kể từ đó, người bạn cứ luôn kiếm cớ để được đến nhà Mộc. Mộc cũng không phải người không tinh ý, chỉ vài lần liền nhận ra người bạn có ý tứ với chị. Thế nhưng, Mộc cũng không dám làm mai làm mối, vì Mộc sợ người bạn kia chỉ vui thích nhất thời, mà nếu chị có lòng đáp lại, lỡ một ngày người ta thay lòng, chị Nhữ sẽ là người tổn thương nhất.
HẾT PHẦN I
Add new comment