NGƯỜI GẶP VEN ĐƯỜNG (Kỳ 1)
Kỳ 1:
Cái xe lam lạch cà lạch cạch chạy từ tỉnh về, cậu hai Kỳ một tay ôm cái cặp da, một tay vịn thành xe cho đỡ sốc. Xe chạy xuyên qua rừng cao su trên con đường đất đỏ, đi tới đâu là khói bụi mịt mù tới đó, cậu hai che miệng ho sặc sụa, nước mắt nước mũi chảy tèm nhèm.
Chiều vừa tắt nắng, mấy cây cao su cứ ào ào lắc qua lắc lại, gió lùa qua mấy kẻ lá cứ ù ù như tiếng “ma kêu quỷ hờn”, tự dưng cậu hai nghe tóc gáy nó dựng đứng hết. Cậu xích tới trước, ngồi sát sau lưng chú bảy lái xe.
- Chú bảy!
- Gì đó mậy?
- Đây có ma hông chú?
- Mày khùng hảy mậy? Ma cỏ gì.
- Sao con nghe ghê quá chú bảy.
- Thôi mày im dùm tao. Mày nói điên nói khùng nữa tao cho mày xuống xe đi bộ à.
- Hổng có thiệt hả chú bảy?
- Ừ!
- Vậy chú bảy cho con xuống xe “giải quyết” cái, con sợ quá nhịn nãy giờ.
- Thiệt cái thằng, tao chán mày quá.
Chú bảy chép miệng lằng nhằng, nhưng chưa đến năm phút sau xe đã đỗ ịch lại một lô cao su ven đường. Cậu Kỳ một mình đi sâu vô trong, cậu học trường Tây, nên là cậu không thích có người dòm ngó. Đi loằng ngòa loằng ngoằng một hồi thì cậu trở ra, ra gần tới đường thì thấy một cô gái mặc bộ bà ba màu nâu nâu, tay ôm túi đồ ngồi bên đường phẩy phẩy cái nón quạt liên hồi.
Cậu hai lịch sự đi lên hỏi thăm:
- Cô ba đi đâu đây? Nếu cùng đường thì tui cho quá giang.
Cô gái ngẩng đầu nhìn cậu hai Kỳ, mắt cổ đỏ hoe:
- Tui không có về đâu hết, cậu về đâu thì cho tui quá giang tới đó.
Hai người vừa đi vừa qua loa hỏi nhau mấy câu, cổ nói cổ nhà nghèo, ba má gả cho một ông nhà giàu năm chục tuổi làm vợ nhỏ, mà cổ bị đánh quá nên trốn đi, giờ không có nhà để mà về. Cậu hai nghe vậy mủi lòng, dắt cổ lên xe rồi hai người ngồi xe về huyện.

Nhà cậu hai trên huyện làm nghề bán vàng, của ăn của để không biết đâu cho hết mà có mỗi mụn con trai, mẹ cậu suốt ngày hối lấy vợ nhưng cậu nói cậu còn chưa có bằng tú tài thì không vợ con gì hết. Nhưng bà đã nhắm cho cậu cô hai Hương còn bà cả đội, chỉ cần cậu gật đầu là hai bên cưới cái rụp liền.
Đem cô gái về nhà, cậu hai biết mẹ khó lòng, nên cũng không dắt cổ vô nhà mình mà cho ở trong cái chòi canh trong vườn thơm, để mẹ khỏi nói ra nói vô thì ngày nào cũng lấy cớ ra canh vườn mà bưng bát đũa cơm nước ra đó ngồi.
Lâu dần mẹ cậu cũng để ý, bà nói với chồng là cậu Kỳ sanh tật, ăn uống gì cũng lủi thủi một mình, trường Tây trên tỉnh người ta gửi giấy báo nhập học, hối lên hối xuống cậu cũng không thèm liếc nửa mắt. Chuyện vợ con thì né tây né đông.
- Ông coi sao liệu mà làm, chớ tui đẻ có mỗi một thằng.
Bà thở dài, mặt mày bí xị, bỏ miếng trầu vô miệng nhai lẻm bẻm, mắt ngó ra sân. Ông thấy vợ không vui, biết bả lại chuẩn bị lằng nhằng nên kéo vội mấy hơi thuốc lào rồi xỏ chân vô đôi guốc mộc, lật đật đi ra vườn thơm. Ngó thấy thằng quý tử của mình ngồi trên cái sập tre trước cái chòi, mâm cơm bát đũa ăn xong để đó. Điều ông thấy ngộ là cậu Kỳ ngồi có một mình mà chén đũa có tới hai bộ, còn cậu thì cứ ngồi cười cười nói nói, ông nhìn quài có thấy ai đâu?
- Hổng lẽ… Nó bị ma nhập ma ám hả trời?
Ông lầm thầm nói có một câu, mà không biết gió ở đâu thổi qua cái ào, nguyên cái tổ ong vò vẽ trên cây bưởi nó rớt vô đầu, ông bị ong chích sưng húp mặt mày mình mẩy, cả mấy tháng không mở miệng ra nói chuyện được. Bà thấy chồng như vậy thì thương lắm, cũng quên mất sự lạ của thằng con.
Đến khi ông mở miệng ra nhắc việc cậu hai Kỳ, bà mới hoảng hồn hoảng vía, tới bữa cơm len lén đi ra vườn ngó coi. Trước mặt ông bà cậu Kỳ lúc nào mặt mày cũng rầu rầu không vui như có bệnh, lúc này lại vừa ăn vừa cười phớ lớ, lâu lâu gắp vào miếng đồ ăn bỏ vô cái chén đối diện. Mà bà cũng có thấy ai đâu?

Nhớ tới thời điểm chồng mình gặp nạn ong, bà mới sợ, càng chắc rằng con mình đi tỉnh về bị thứ không sạch bám theo, nhưng có cái gương của ông chồng trước mắt, bà cũng không dám nói gì, chỉ âm thầm sai người đi tìm thầy về trấn yểm.
Ba ngày sao, người nhà thỉnh được thầy Năm Cô Hồn ở tỉnh kế bên, thầy hơn sáu chục tuổi, râu tóc bạc hết, nổi tiếng xưa nay là một tay trừ quỷ yêu nứt danh, không có quỷ có yêu nào thoát được tay thầy. Bà Hai nghĩ thầm cũng phải, chớ thầy bừa thầy ngãi mà làm không lại thì quỷ nó vật trào hèm, chớ có đâu thọ vậy, bởi vậy ông bà Hai tiếp thầy chu đáo hơn cả tiếp quan Tây ở tỉnh về.
Thầy cũng kiệm lời, chào hỏi mấy câu xong liền cầm cây kiếm được ghép lại từ mớ tiền xu đi vòng vòng nhà. Thầy đi đến đâu mặt mày khó coi tới đó, mỗi lần thầy lắc đầu thì tim gan của ông bà Hai cũng muốn treo ngược lên cây, đưa mắt nhìn nhau, lòng bồn chồn như kiến bò chảo nóng.
Add new comment