NGƯỜI CỨU MÌNH CHỈ CÓ THỂ LÀ CHÍNH MÌNH
Có bao giờ bạn ngồi lặng yên trong những ngày mình thấy lòng mình chông chênh, rồi thầm mong có một ai đó xuất hiện như một phép màu để kéo mình ra khỏi vũng lầy ấy không? Mình cũng từng như thế, cứ mải miết đợi chờ một bàn tay chìa ra, một lời ủi an nào đó đủ sức nặng để vực dậy tinh thần đang rơi rụng. Nhưng rồi, khi thời gian trôi đi, mình mới nhận ra một sự thật dịu dàng rằng: chẳng ai có trách nhiệm hay nghĩa vụ phải "cứu" cuộc đời mình cả.
Có lẽ đôi khi chúng ta hơi nhầm lẫn một chút giữa việc đón nhận sự giúp đỡ và việc mong cầu người khác giải quyết nỗi đau hộ mình. Khi cứ mãi trông chờ vào một ai đó, vô tình ta lại đặt chiếc chìa khóa hạnh phúc vào tay họ, để rồi nếu họ không làm đúng như kỳ vọng, mình lại thấy thất vọng và bất lực. Những lúc ấy, nỗi buồn dường như càng dày thêm, không phải vì hoàn cảnh, mà vì chính tâm lý dựa dẫm mà mình đã vô tình nuôi dưỡng trong lòng.
Nhưng bạn biết không, hãy nhìn lại xem, thực ra bạn mạnh mẽ hơn bạn vẫn nghĩ rất nhiều. Khi mình học cách chấp nhận rằng bản thân chính là người nắm giữ câu trả lời cho mọi vấn đề, đó là lúc mình bắt đầu nhẹ nhàng lấy lại quyền kiểm soát cuộc đời mình. Đứng lên sau những vấp ngã chưa bao giờ là điều dễ dàng, nó đau, nó mỏi và đôi khi cũng khiến mình muốn gục ngã thêm lần nữa. Thế nhưng, đó lại là con đường duy nhất để bạn bước ra khỏi cái kén chật hẹp của những ngày yếu lòng.
Đừng đợi chờ một “cứu tinh” từ phía xa xôi nào đó, bởi người cứu tinh thực sự đang nằm sâu trong chính ý chí của bạn đấy. Chỉ cần bạn quyết tâm bước một bước thôi, dù nhỏ xíu như một cái chạm tay, đó đã là sự khởi đầu của một hành trình tự chữa lành rồi. Đừng để mình chìm đắm trong sự bất lực chỉ vì những nỗi sợ chưa thành hình, bạn nhé.
Có lúc nào thấy mệt quá không? Mệt thì cứ nghỉ ngơi một chút, nhưng đừng từ bỏ việc tự đứng lên nhé. Hãy dịu dàng với chính mình, thấu hiểu những tổn thương mà mình đã trải qua, rồi chậm rãi bước tiếp. Bởi vì khi tự mình bước qua giông bão, bạn sẽ nhận ra rằng, bản lĩnh lớn nhất không phải là chưa bao giờ gục ngã, mà là sau mỗi lần thấy mình chông chênh, mình vẫn đủ bình thản để tự đứng dậy và mỉm cười với chính mình.
Lạc
👉Link bài viết trên Group Tay Đan: NGƯỜI CỨU MÌNH CHỈ CÓ THỂ LÀ CHÍNH MÌNH
Add new comment