TRÍCH DẪN HAY HÀNG TUẦN 28
1.
“Đừng ám ảnh phải trở thành người vĩ đại
Cứ tìm ra điều giá trị với mình trong đời”
Lại là Love Next Door và những câu thoại mà tớ tâm đắc.
Chúng mình lớn lên ở một thời đại mà nhìn xung quanh ai ai cũng đang flex sự giỏi giang của mình lên mạng xã hội và điều đó đôi khi khiến chúng mình tự ép mình trở thành những con người “vĩ đại”.
Thật ra mỗi chúng ta đều mang một giá trị và sứ mạng riêng khi tới thế giới này, chúng ta không nhất thiết phải so sánh với người khác để có thể “vĩ đại”. Hãy cứ nỗ lực đi tìm chính bản thân mình ở một phiên bản tốt hơn mà mình đặt ra.
Thế giới này rộng lớn, cậu có thể là chiếc lá, là bông hoa, là cơn gió, là nụ cười của một người, là lý tưởng sống và mục tiêu của một ai đó, là cây lành trái ngọt,… và quan trọng nhất cậu chính là mình trong thế giới này.
[Thế Giới Này Rộng Lớn, Cậu Có Thể Là Chiếc Lá, Là Bông Hoa,... - Sợi Nắng Màu Lam]
2.
Cậu mang gì vào tương lai vậy, có lẽ là một chút tham vọng, hi vọng mình giỏi giang hơn, kiếm được nhiều tiền hơn và học hỏi được nhiều thứ mới lạ hơn hay đơn giản là chụp thêm những bức ảnh đẹp, mỗi ngày đọc một mẫu chuyện hay.
Cậu cũng có lẽ sẽ mang thêm chút lo âu, lạc hướng tuổi 20, những câu hỏi về tương lai, những vụn vỡ tuổi trẻ. Đôi ba lần tình và đổ vỡ, cảm giác cô đơn, những nuối tiếc mà cậu chưa thực hiện.
Cậu cũng có thể mang thêm một chút tình yêu thương từ những người mà cậu đặt trong tim, ánh nắng mặt trời của cậu, những người mà cậu sẽ mỉm cười khi nghĩ tới họ. Nếu được thì cậu hãy bỏ lại những tiêu cực, overthinking,.. mà cậu giấu lâu nay nhé. Cậu không thể để nó chiếm quá nhiều diện tích trong hành lý được.
[Hành Lý Vào Tương Lai Cậu Có Gì? - Sợi Nắng Màu Lam]

3.
Đối với tôi, văn hóa dân tộc là lời ru bên tai phát ra từ dì, từ mẹ, từ những chiếc băng cát-sét chạy đều đều mỗi lần nằm cạnh trống trường. Tiếng ầu ơ đưa nôi, dắt lối tâm hồn thơ vào trong giấc ngủ yên bình.
Đối với tôi, văn hóa dân tộc là những làn múa thướt tha, là bóng hình tay cầm nón, tà áo nâu, câu ca quan họ văng vẳng dưới cành liễu bên bờ sông, bờ hồ, mái đình sân quê.
Đối với tôi, văn hóa dân tộc là tiếng đàn tính, đàn then, chén cặp cùng lời hát vừa đan xen tiếng phổ thông, vừa đan xen tiếng dân tộc người Tày.
Văn hóa dân tộc, trong tim tôi, còn là những vở tuồng, vở chèo, vở kịch với những bộ trang phục đậm chất người dân Việt xưa nay, lồng ghép những bài học răn dạy con cháu. Là những lời tích, lời kể, lời cầu trong những buổi chầu hát văn hầu bóng.
Văn hóa dân tộc, trong lòng tôi cũng chính là những trò chơi dân dã, rất giản đơn, rất bình dị.
Sao người ta chẳng còn hát cho nhau nghe những lời ru tình thân thương nữa?
[Văn Hóa Dân Tộc Có Phải Thứ Gì To Lớn Và Xa Vời Vợi? - Hải Khanh]
4.
Em nhớ nhé, lời khen hãy để thoáng qua tai, nếu được thì em hãy tự mình hoàn thiện bản thân ở phiên bản tốt nhất, còn những lời chê bai, em hãy nghe kĩ, vì đôi khi sự thật mất lòng, một nửa trong họ là chê trách, một nửa trong họ là muốn hơn người, nhưng em hãy vui, vì lúc nóng giận nhất của họ cũng là lúc cho em nhiều bài học sâu sắc hơn về đời
Không ai mong mình mãi nghe lời chê bai, nhưng có phải chúng ta đã tốt hơn trong nghịch cảnh đúng không em...
[Không Muốn Nhắc Đến, Cũng Chẳng Cần Phân Bua - Hạ Tây]

5.
Tôi không sợ đi mãi một con đường không mục đích, tôi chỉ sợ bước đi trên con đường đó mà không biết cách tự mình cảm nhận trái tim mình, ngắm nhìn cảnh vật dù héo hon hay tươi mát qua đôi mắt của chính mình, không biết cách chăm sóc tâm hồn mình để mỗi phút giây trôi qua dù đau thương hay hạnh phúc cũng mang đều mang ý nghĩa riêng của nó, để khi nhìn lại không buông câu “giá mà…”.
Tôi không muốn đắn đo quá nhiều được mất đúng sai để mỗi bước đi đều mang đầy lo lắng. Ai mà không có lúc mỏi mệt yếu mềm, chỉ khác nhau ở chỗ ai biết tự chữa lành vết thương nhanh hơn để bước tiếp mà thôi. Người hiểu chính mình thì tự biết bệnh của mình mà tìm đúng phương thuốc, người không hiểu chính mình cứ quẩn quanh tìm kiếm sự giúp đỡ mà nào có đỡ đau hơn.
Add new comment