[CK26] ĐIỀU CON MUỐN NÓI

Tác giả: Thảo Vy - Viết Để Chữa Lành
Thiết kế: Hồng Nhật - Ảnh: Sưu tầm

#NNTD_Soundio_Chualanh

 

Chủ đề: Lặng yên lắng nghe

Thể loại: Truyện ngắn

Tác giả: Thảo Vy

Tên bài viết: ĐIỀU CON MUỐN NÓI


 

 

Phần 1: Tóm tắt

 

Cuộc sống vội vã ở chốn đô thị phồn hoa này có đôi khi vô tình sẽ khiến ta bỏ qua những yêu thương được gửi gắm trong những hành động hay lời nói. Hãy sống chậm lại, lắng nghe nhiều hơn để thấu hiểu được nỗi lòng của người cha. Từ đó, những lời yêu thương đừng cất giữ mãi trong tim mà hãy biến nó thành lời nói. Hãy bày tỏ hết tất cả với cha trước khi tất cả trở nên quá muộn màng.

 

Phần 2: Nội dung bài viết

 

"Oa...oa...oa"

 

Tiếng khóc của trẻ con vang lên phá tan bầu không gian yên tĩnh của màn đêm. Trong hành lang dài lạnh lẽo ấy cuối cùng cũng cảm nhận được hơi ấm của hạnh phúc. Sự lo lắng, hồi hộp và mong chờ bao ngày nay cuối cùng đã được đền đáp xứng đáng. Đó là lần đầu tiên ba nghe được tiếng con và khi đó cũng là lúc ông rơi nước mắt. Nước mắt của sự hạnh phúc khi chào đón một sinh linh bé nhỏ chào đời.

 

Lần đầu tiên được nhìn thấy con và bế con trên tay, ông đã rất vui nhưng cũng vô cùng hồi hộp vì con quá bé nhỏ. Nhìn con bé xíu còn nằm trong tả lót đang tròn xoe đôi mắt nhìn mình, ông cúi xuống hôn nhẹ lên trán con, thì thầm:

 

- Con gái ngoan, chào mừng con đến với ba mẹ nhen.

Mẹ nằm trên giường nhìn ông bế con vui vẻ cười đến tít cả mắt, bà hỏi:

- Anh nghĩ ra tên cho con mình chưa?

- Ừm...Vĩnh An đi, anh thấy tên này hay đó!

- Anh muốn con mình có một cuộc sống an lành, không lo không nghĩ. Biết là khó, nhưng anh cũng chỉ mong con mình sống tốt, vui vẻ, nên người mà thôi. 

Gia đình chào đón thêm thành viên mới, những ngày tháng hạnh phúc cứ thế êm đềm trôi qua. Từ ngày con còn bé xíu cho đến cái ngày con biết lật biết bò, mỗi ngày đều là một niềm vui đối với ba mẹ. Rồi khi con bi bô tập nói, con gọi tiếng "ba" đầu tiên trong đời cũng là khoảnh khắc ông hạnh phúc nhất. Con gái ba đã biết nói rồi. Ba thương con rất nhiều. Từ lúc bế con trên tay ba đã nghĩ sẽ cho con tất cả những gì tốt nhất mà ba có. 

 

Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm
   Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm

 

Thế rồi năm tháng cứ thế trôi qua, bé con ngày nào còn nằm trong vòng tay ba nay đã lớn. Vĩnh An giờ là cô bé sáu tuổi sắp bước vào lớp 1. Ngày đầu tiên đi học, An cũng háo hức dậy sớm như bao bạn khác. Nó được ba chở đến trường. Sau khi được ba xoa đầu, nó bước vào trường. Một ngày mới bắt đầu cùng với sự khởi đầu cho ngày đầu tiên đi học của An. Có một điều nó không biết rằng ba vẫn luôn dõi theo bóng dáng bé nhỏ của nó cho đến khi khuất hẳn sau cánh cổng trường và những lời muốn nói ba đều gửi gắm hết vào cái xoa đầu ban nãy.

Ba của An làm nghề bốc vác. Ông thường khuân vác rất nhiều hàng hóa nặng. Hàng ngày, sau khi đưa An đi học, ông sẽ đến nơi làm việc. Dưới ánh nắng gay gắt, ông cố gắng khiêng hết đống hàng này để được nhận lương. Vậy là hôm nay có đủ tiền thực hiện lời hứa với con gái rồi. Con bé muốn mua một chú thỏ con và ông đã hứa với nó rằng hôm nay có tiền ba sẽ mua. Thế nhưng cuộc đời nào có suôn sẻ như vậy, ông bị người ta quỵt tiền. 

Ông đứng trước cửa hàng bán thú cưng rất lâu rồi ông móc hết tiền trong túi ra đếm. Ông cứ nhìn vào chú thỏ con rồi lại nhìn vào số tiền trên tay mình. Sau khi suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng ông cũng cắn răng quyết định mua chú thỏ đó. 

Vĩnh An có được chú thỏ như mong ước thì vui lắm. Nhưng không khí giữa ba mẹ nó hiện tại chẳng vui được như vậy. Mẹ An trách ba vì sao lại lấy tiền đi mua một con thỏ trắng, một thứ không cần thiết. Ông im lặng không nói gì. Ông biết rằng với số lương ít ỏi của ông để lo đủ chi tiêu các thứ trong gia đình đã là điều chẳng dễ dàng. Nhưng ông cũng biết rằng con gái mong chờ chú thỏ này đến nhường nào. Ngày nào đi học về con bé cũng kể về chú thỏ với giọng nói đầy chờ mong. Nhìn vào ánh mắt long lanh ấy, ông không nỡ làm con gái thất vọng. Thế nên dù số tiền trên tay không còn nhiều nhưng ông vẫn quyết định mua. Ông đã nghĩ rất lâu rồi. Ông muốn thấy được nụ cười vui sướng của con. Ông muốn được nghe tiếng con cười, nghe tiếng con reo lên cảm ơn ba. Ông muốn thấy dáng vẻ con khi hạnh phúc.

 

Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm
   Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm

Mùa mưa qua rồi thì mùa nắng cũng đến, câu chuyện thơ bé ngày nào giờ đây cũng chỉ còn là trong hồi ức. Thấm thoát đã rất nhiều năm trôi qua, An giờ đã trở thành cô thiếu nữ 19 sắp bước vào ngưỡng cửa đại học. 

Ngày nó xách vali lên thành phố, ba mẹ đứng ở cửa tiễn nó. Mẹ vẫn cứ không an tâm mà lặp đi lặp lại lời dặn dò. Còn ba chỉ nhìn nó cứ như muốn nói rồi lại thôi. Thế rồi xe tới, những điều muốn nói đều phải gác lại. Nó tạm biệt ba mẹ theo xe lên thành phố và bắt đầu cuộc sống sinh viên xa nhà. 

Nhìn theo bóng dáng con gái đi xa dần, xa dần rồi khuất bóng hẳn, ông cứ thấy mình không thể nào yên lòng được. Con bé đã quen có ba mẹ bên cạnh rồi, bây giờ một mình ở nơi đất khách quê người như vậy liệu có ổn không? Rồi không biết nó ăn uống có đúng giờ không, có bị ai bắt nạt không nữa? Con gái lớn rồi nhưng trong mắt ông nó vẫn là con bé ngày nào chạy theo chân ba đòi được cõng, được bế mà thôi. Ông cứ đứng như vậy, nhìn theo hướng con gái vừa đi rồi cứ lo lắng hết chuyện này đến chuyện kia, mãi cho đến khi mẹ An gọi vào ăn cơm ông mới ngừng suy nghĩ. Cuối cùng ông quyết định ngày nào ông cũng sẽ gọi hỏi thăm con. Chỉ có như vậy mới an tâm được.

 

Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm
   Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm

Nhịp sống thành phố nhanh và vội vã khiến An cũng bị cuốn vào nhịp sống đó. Ban đầu khi mới lên thành phố nó rất hay nhớ nhà. Cứ có dịp nào rảnh hay được nghỉ là nó sẽ về thăm nhà. Thế nhưng mỗi lần nó về nhà, ba lại càm ràm nó đủ điều. Nào là đi học phải lo học, không được yêu đương, không được theo đám bạn mà học thói xấu, không được bỏ học... Ôi thật là nhiều cái không được. Sao ba nó càng lớn tuổi lại càng khó tính như vậy? Dần dà nó cho những lời nói đó của ba là phiền và không còn thường xuyên về nhà như hồi ban đầu nữa. 

 

Thấm thoát đã ba năm trôi qua, Vĩnh An mới ngày nào còn là cô sinh viên năm nhất đầy bỡ ngỡ giờ đây đã lên năm 4 đại học. Năm 4 là khoảng thời gian mà sinh viên nào cũng phải đi thực tập để làm khóa luận tốt nghiệp. Vĩnh An cũng như các bạn bận bịu đi tìm việc làm. Một ngày nọ, mẹ bỗng gọi điện thoại cho nó và nói rằng có công ty đang tuyển người nên bảo nó nộp đơn thử. Kết quả thật đúng như nó dự đoán, nó trúng tuyển rồi. Nó biết mà với thành tích của nó sao có thể không đậu được chứ. Thế là cuộc sống nhân viên văn phòng cũng được bắt đầu từ đó.

 

Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm
   Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm

 

Hằng ngày nó đi làm và về rất đúng giờ. Đồng nghiệp thì rất là hòa đồng và thân thiện. Nếu như nói có gì đặc biệt thì chắc có lẽ là người hướng dẫn của nó rất tốt với nó, tốt đến mức vượt ngoài sức tưởng tượng. Ban đầu, An cũng lấy làm lạ về điều đó nhưng công việc quá bận rộn nên nó cũng chẳng còn thời gian quan tâm nữa. 

Rồi một ngày nó về nhà, cả nhà cùng nhau ăn cơm rất vui vẻ. Nó còn phụ ba mẹ một ít việc nhà lặt vặt. Một ngày trôi qua rất bình thường như bao ngày khác nhưng tối đó, vô tình nó nghe được cuộc trò chuyện của ba mẹ. Ba đang nói chuyện điện thoại với ai đó, sau khi cúp máy thì mẹ liền hỏi:

- Sao rồi ông? Chị Ân nói sao?

- Chị Ân nói con bé làm việc tốt lắm. Nó còn rất ngoan nữa. Chị ấy kêu vợ chồng mình cứ an tâm.

- Tốt quá rồi, may là có chị người quen cũ giúp, chứ không tui với ông còn rầu dài dài. Mà đây cũng là lần đầu tiên tui thấy ông hạ mình nhờ vả một người như vậy.

- Ừm...cũng yên tâm được phần nào, mà bà đừng nói con nó biết nhen.

- Cần ông dặn sao? Con mình nó tự tôn cao lắm, không nói càng tốt.

Mặc dù ba mẹ đè giọng rất thấp nhưng nó nghe rõ mồn một từng câu từng chữ. Nó đứng bất động một lúc thật lâu. Rồi bỗng dưng từng chuyện đã trải qua ùa về mà khi xâu chuỗi lại nó chợt hiểu ra tất cả. Thì ra là do ba nó nhờ vào quan hệ để nó có được công việc này. Thì ra không phải là do người ta thấy được thành tích của nó mà nhận nó. Một Vĩnh An luôn tự tin vào bản thân rằng mình là giỏi nhất và không cần ai giúp đỡ, vậy mà hôm nay lại bị cuộc trò chuyện này đánh đổ tất cả tự tin mà nó tích góp bao lâu nay. Một người luôn tự tin đến mức tự kiêu như nó không thể nào chấp nhận được việc này. Cảm xúc của nó lúc này rất phức tạp nhưng thứ cảm xúc duy nhất mà nó rõ ràng nhất là tức giận. Nó không nghĩ ngợi gì nữa mà xông ra chỗ ba mẹ đang ngồi, lớn tiếng nói:

- Sao ba lại làm vậy? Con đâu cần ba phải dùng mối quan hệ để xin việc cho con.

Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm
   Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm

Lúc này ba mẹ mới phát hiện ra nó. Ba ngẩn ra một lúc rồi mấp máy môi như định nói gì nhưng còn chưa kịp thốt ra lời nào thì nó đã tiếp tục:

- Con sẽ nghỉ việc, con sẽ dựa vào bản thân mình mà tìm một công việc khác.

Nói rồi nó quay lưng bỏ đi thật nhanh lên lầu. Ba gọi với theo, vội vàng giải thích:

- Ba...ba chỉ muốn con đỡ cực hơn thôi, ba...không nghĩ con sẽ phản đối như vậy.

Không đợi ba nói hết câu, nó đã quay lại lớn tiếng với ba lần nữa:

- Ba đừng quản con nữa được không? Ba để con tự lo đi, con không cần ba xen vào đâu...

Nó chạy vào phòng đóng sầm cửa lại. Nhìn theo bóng An chạy lên lầu, ông ngẩn người một lúc lâu rồi khẽ thở dài buồn bã. Ông chỉ lo cho nó thôi mà. Ông muốn con gái mình bớt đi được một phần lo âu. Nhưng con nó nói cũng đúng. Nó lớn rồi, nó muốn làm chủ cuộc đời nó thì có gì là sai? Chẳng lẽ...ông làm vậy là sai rồi sao?

 

Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm
   Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm

Ngồi một mình trong căn phòng tối om, An chợt hiểu ra tất cả. Thì ra cô hướng dẫn nó là đồng nghiệp cũ của ba. Chính vì thế mà cô đối xử với nó rất tốt, còn chỉ bảo nó rất tận tình nữa. Nó cười chua xót, nước mắt thi nhau lăn dài trên má. Thì ra tất cả mọi chuyện là như vậy. Nó cũng chẳng giỏi giang như nó vẫn nghĩ. Căn phòng lạnh lẽo không một chút ánh sáng. Nó cứ ngồi như thế suy nghĩ suốt một đêm. Nó giận ba, rất giận ba. 

Nó cảm thấy ba đang tự tiện quyết định cuộc đời nó và nó muốn chứng minh bản thân. Nó muốn tìm được việc bằng thực lực của mình. Nó không muốn bị ba quản nữa. An nghĩ qua tết nó sẽ xin nghỉ việc và tìm một công ty khác để thực tập lại từ đầu.

Và rồi sáng hôm sau, khi mặt trời vẫn còn lười biếng lấp ló sau những rặng tre, một bóng người kéo vali đi trên con đường vắng. Sau một đêm đi từ bất ngờ đến tức giận rồi buồn bã và thất vọng, Vĩnh An quyết định về thành phố. Nó không thèm chào ba mẹ. Nó soạn đồ suốt đêm chỉ chờ khi trời sáng là nó bước ra khỏi nhà.

Khi mặt trời đã lên cao, phủ lên cảnh vật một ánh sáng ấm áp và đầy rực rỡ, bà lên phòng An tính gọi con bé dậy ăn sáng nhưng khi mở cửa bước vào thấy căn phòng trống không, vali luôn để ở góc phòng cũng không còn nữa. Bà biết con bé đã tức giận quay về thành phố rồi. Bà xuống lầu nói với ông, ông không nói gì chỉ "ừ" một tiếng rồi im lặng ăn sáng. Ông định bụng sáng nay sẽ tìm cách làm hòa với con bé vì ông không muốn quan hệ cha con quá căng thẳng. Dù gì cũng là ông sai khi tự tiện ra quyết định mà không hỏi ý kiến con. Nhưng mà... con bé về lại thành phố rồi. Ông còn có thể làm gì nữa đây. Ông cũng chỉ có thể buồn bã thở dài thôi.

Con bé nào biết để có được công việc này cho nó ông đã phải hạ mình như thế nào. Cả đời ông làm nghề bốc vác dù vất vả nhưng ông chưa từng mở miệng nhờ vả ai để có công việc tốt hơn. Ông có thể nhờ vào mối quan hệ này để xin được việc như làm bảo vệ hoặc giữ xe cũng được. Thế nhưng ông không làm như vậy. Ông là đàn ông và lòng tự trọng của ông không cho phép ông làm điều đó. Vậy mà vài ngày trước, khi nghe con gái gọi về than với mẹ rằng tìm được việc làm khó quá mà kỳ thực tập cũng sắp đến hạn báo cáo, ông đã không do dự mà hẹn gặp chị Ân, một người quen cũ để xin chị ấy cho con gái mình cơ hội. Làm sao Vĩnh An có thể tưởng tượng được cảnh người cha trước nay chưa từng xin xỏ một ai bất cứ điều gì nay lại hạ mình năn nỉ một người không quá thân thuộc chỉ để bớt được một phần lo âu cho nó. Lần đầu tiên trong cuộc đời mình, ông hạ mình năn nỉ một người để xin cho con gái công việc tốt hơn.

 

Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm
   Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm

Nó mang theo đôi mắt thâm quầng đến công ty để làm việc. Sau một đêm không ngủ, nó suy nghĩ rằng nó vẫn nên đi làm bình thường cho đến khi nào tìm được chỗ làm mới. 

Ngồi vào chỗ làm, nó quyết định bỏ hết mọi chuyện ra sau đầu để bắt đầu công việc nhưng mà nó không sao tập trung được. Nó cứ suy nghĩ vẩn vơ về cuộc trò chuyện của ba mẹ. Thấy An sáng giờ cứ là lạ. Nhìn mặt nó cứ nhăn nhó không vui, làm việc cũng không tập trung nên khi đến giờ nghỉ trưa, cô đồng nghiệp chơi thân với nó nhất trong công ty quan tâm kéo ghế lại gần hỏi nó:

- Sáng giờ tao thấy mày hơi là lạ, bộ có chuyện gì hả? Được thì kể tao nghe đi.

 

Nghe cô bạn hỏi, cộng thêm đang bực mình và thấy cô bạn này cũng khá thân với mình nên An quyết định tâm sự. Vĩnh An kể mọi chuyện từ lúc mẹ gọi cho nó kêu xin vào công ty rồi đến cuộc trò chuyện của ba mẹ cho đến chuyện nó tức giận ra sao. Cuối cùng nó còn chốt lại một câu:

- Mày thấy ba tao như vậy có quá đáng không? Ba tao không hỏi ý tao mà tự quyết định như vậy.

 

An vẫn còn đang rất tức giận khi kể lại câu chuyện này. Thế nhưng qua một lúc lâu mà vẫn không nghe được câu trả lời gì của cô bạn. Nó khó hiểu quay sang nhìn cô ấy thì thấy cô ấy đang khóc. Nó rất bất ngờ không hiểu vì sao. Vậy nên nó đưa tay giật nhẹ góc áo của cô ấy và gọi khẽ:

- Ủa Trang, mày sao vậy? Sao tự nhiên mày khóc vậy...

 

Nhưng nó chưa nói hết câu thì Trang đã gạt phắt tay nó ra. Cô ấy tức giận đứng dậy và xông vào như muốn đánh nó. An bị dọa cho hết hồn đến mức ngơ ra không biết phải làm gì. Thấy thế, đồng nghiệp xung quanh vội vây tới can ngăn. Họ kéo Trang đi ra ngoài để bình tĩnh lại. Khi cô ấy đã bị kéo đi xa rồi An vẫn còn nghe rất rõ cô ấy quay lại hét lên với nó rằng:

- Mày còn ba mà mày không biết trân trọng. Ba mày lo cho mày nhiều như vậy mà mày còn không biết cảm ơn. Giờ mày còn ngồi đây oán trách ba mình nữa. Sao mày làm con mà mày tệ vậy? Mày coi lại mày có xứng đáng với những gì ba mày đã bỏ ra chưa?

 

An ngơ ngác một lúc lâu vẫn chưa hiểu được rốt cuộc là thế nào. Vừa nãy khi tâm sự mọi chuyện vẫn rất bình thường mà nhưng tại sao khi nghe xong Trang lại phản ứng như vậy. Rốt cuộc là tại sao vậy? Nó cứ ngơ ngác như vậy cho đến khi có một chị đồng nghiệp đến kéo nó ngồi xuống ghế và nói:

 

- Em đừng để ý. Trang nó mới mất ba nên khi nhắc đến ba con bé không kiềm được cảm xúc. Đừng trách con bé nha. 

 

Rồi chị ấy kể cho An nghe về chuyện của Trang mấy ngày nay. Thì ra là ba Trang mới mất. Ba cô ấy mấy ngày trước vẫn còn tốt, chẳng hiểu sao hôm đó bỗng dưng lại thấy hơi mệt. Thế là mọi người mới đưa đi bệnh viện và cấp cứu. Ánh đèn phòng cấp cứu lập lòe ánh đỏ như trái tim của mọi người lúc này khi lên khi xuống, hồi hộp, lo sợ mong chờ kỳ tích. Nhưng rồi khi ánh đèn đó tắt hẳn, bác sĩ bước ra cũng là lúc hy vọng trong mọi người vụt tắt theo. Ba của Trang đã không qua khỏi. 

 

Chị ấy kể trước đó một ngày, Trang cũng có giận dỗi với ba vì một chuyện không đáng. Dù làm hòa rồi nhưng Trang vẫn chưa kịp nói lời xin lỗi. Vì thế nên khi cô ấy nghe bác sĩ báo tin đã sốc rất lâu. Cô ấy hối hận rất nhiều. Hối hận vì mình vẫn chưa kịp nói ra lời xin lỗi, chưa kịp nhận sai với ba và chưa kịp nói với ba rằng cô ấy thương ba đến nhường nào. Cả chiếc áo sơ mi mà cô ấy dùng tháng lương đầu tiên của mình để mua cũng chưa kịp đưa cho ba. Tất cả chỉ vì chuyện nhỏ không đáng kể kia mà giận dỗi để rồi giờ đây khi hối hận thì mọi chuyện đã quá muộn màng. Sau khi kể xong chuyện của Trang, chị ấy thở dài rồi nói:

 

- Vậy nên lúc nãy em kể chuyện Trang nó mới hành xử như thế. An à, chị cũng có nghe được chuyện của em rồi. Chị cũng muốn khuyên em, cái gì cần nói, cần làm thì hãy làm hết đi đừng để đến khi nhận ra thì mọi chuyện đã trở nên quá muộn màng, giống như Trang.

 

Thiết kế: Anh Thư_Hồng Nhật - Ảnh: Sưu tầm
   Thiết kế: Anh Thư_Hồng Nhật - Ảnh: Sưu tầm

 

Nói rồi chị ấy vỗ nhẹ lên mu bàn tay An rồi đứng lên quay trở về chỗ làm việc. Nghe chị ấy nói xong, An trầm mặc. Trong đầu nó bây giờ rất rối loạn nhưng đã hết giờ nghỉ trưa, mọi người đều quay lại làm việc nên nó cũng tạm thời gạt mọi chuyện qua một bên. 

 

Tối đó, trên đường về nhà, trong lúc dừng đèn đỏ, An thấy bên đường có một người cha đang đẩy xe hủ tiếu đi cùng với cô con gái nhỏ. Cô bé nhảy nhót theo chân cha, vừa đi vừa vui vẻ hỏi:

- Ủa ba, nay nhà mình ăn gì dạ?

- Bữa nay con gái của ba muốn ăn gì?

 

- Con muốn ăn đùi gà.

- Được, được, mua đùi gà cho con hén.

 

- De, con thương ba nhất!

 

Nói rồi cô bé cười rất vui vẻ, ôm lấy cánh tay người cha lắc qua lắc lại. Người cha nhìn cô bé cười, một nụ cười tràn đầy sự yêu thương rồi đưa bàn tay thô ráp của mình lên sờ đầu cô bé. Sau đó, khi cô bé vui bé chạy lên trước để mau về nhà, An thấy người cha lặng lẽ móc trong túi ra một cọc tiền lẻ rồi đếm rất lâu cho đến khi cô bé quay lại gọi "ba ơi" thì ông ấy mới vội vã cất số tiền đó vào trong túi rồi tiếp tục đi lên phía trước. 

 

Nhìn thấy cảnh này, An bỗng nhớ đến ba mình. Bàn tay ba cũng thô ráp, to mà ấm áp lắm. Ba cũng hay xoa đầu nó như vậy. Đang suy nghĩ vẩn vơ, xe phía sau bóp còi inh ỏi khiến An giật mình nhìn lên thì thấy đèn đã chuyển xanh, nó vội chạy xe đi.

 

Tối hôm đó khi nằm trên giường, nó nhớ lại hình ảnh hai cha con lúc dừng đèn đỏ. Nó chợt nhớ tới ba nó. Ba cũng rất vất vả. Hằng ngày ba phải khuân vác vô số hàng hóa tại kho lên xe tải hoặc bốc dỡ hàng hóa từ phương tiện này xuống đất. Đôi khi có các công việc bốc vác khác như chuyển nhà, bê gạch ba đều nhận làm hết. Công việc này khiến ba suốt cả ngày phải ở ngoài trời, dãi nắng dầm mưa để kiếm từng đồng tiền về lo cho gia đình. Công việc nào mà không phải chịu nhiều vất vả nhưng lao động chân tay lại là công việc vất vả nhất. Lúc còn nhỏ nó hay thấy ba bị những vết thương lớn nhỏ khác nhau. Sau này lớn lên rồi nó mới biết thì ra đó là do công việc của ba. Có lần ba vác gạch rơi trúng chân, vết sẹo trên tay ba cũng là do bị các góc sắc ở một ngôi nhà mới xây vẫn chưa hoàn chỉnh cắt trúng hay mắt ba bị cộm là do bấy lâu nay cát, bụi bay vào quá nhiều. Chính vì hoàn cảnh lao động vất vả như vậy mà bàn tay ba thô ráp, làn da cháy nắng đen nhẻm, đôi mắt hằng đầy vết chân chim, quần áo còn có vài chỗ vá. 

Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm
   Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm

Càng nghĩ An càng thấy thì ra bấy lâu nay ba nó vất vả như vậy. Nhưng dường như chưa bao giờ ba để nó thua thiệt chúng bạn. Ba rất thương nó. Từ nhỏ đến lớn hình như nó muốn gì ba cũng chiều. Kí ức ùa về những ngày còn thơ bé. Ba hay đưa nó đi công viên chơi cầu trượt, mua kem cho nó ăn. Dù bận đến đâu đi nữa thì cuối tuần vẫn luôn là ngày ba dành cho nó. Hai cha con hay ngồi ăn kem ở ghế đá, cùng nhau ngắm nhìn bầu trời, ngắm nhìn dòng sông êm đềm trôi. 

An còn nhớ đến những buổi chiều gió mát, hai cha con cùng đi thả diều. Ba và nó đem theo con diều hình bươm bướm rồi chở nhau trên chiếc xe đã cũ đến bãi đất trống để thả diều. Nhìn những cánh diều đầy màu sắc bay tự do trong gió, nó vô lo vô nghĩ, trong mắt nó khi đó chỉ có cánh diều và ba. Nó chợt giật mình nhận ra, phải rồi, cánh diều ngày nhỏ. Cánh diều luôn che chở từng bước đi của nó trên đường đời. Cánh diều của ba mang nó đến với tương lai rực rỡ. Một tương lai không phải lo nghĩ quá nhiều, không chịu áp lực cuộc sống. Tương lai ấy tốt đẹp được như vậy là do có người đã gánh phần vất vả dùm nó. Bao năm rồi mọi lo toan vất vả đều là ba gánh giúp. Ấy vậy mà hôm đó nó lại có thể lớn tiếng với ba. Lớn tiếng với người thương yêu mình nhất trên đời. Nó đáng ghét đến mức nào chứ? Những hi sinh ấy đổi lại là sự giận dỗi, lớn tiếng của nó hay sao? Liệu nó đã xứng đáng với những điều đó chưa?

Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm
   Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm

Trang nói đúng. Nó may mắn hơn người khác rất nhiều vì nó còn có ba lo lắng. Còn có người yêu thương và sẵn sàng dang rộng đôi tay che chở nó. Còn có người càm ràm, nhắc nhở nó về những chuyện nhỏ nhặt hàng ngày. Còn có người gọi điện cho nó mỗi tối hỏi rằng "Con ăn cơm chưa?". Nó nhớ những bữa cơm ăn vội ở nơi công trường của ba chỉ để mau chóng hoàn thành công việc nhận tiền mua cho con gái một cây kẹo, khi là gói bánh. Chỉ đơn giản vậy thôi nhưng đó là tất cả tình thương của ba. 

 

Nó muốn bước ra khỏi vòng an toàn của mình không có gì là sai. Nhưng nó sai ở chỗ nó không đặt mình vào vị trí của ba mà suy nghĩ. Nó chỉ chăm chăm vào những cảm xúc của bản thân. Nó không cần sự bao bọc đó như ngày nhỏ nữa nhưng có rất nhiều cách để nói ra không phải là bằng cách tổn thương người sinh ra mình. 

Nó chợt nhận ra là nó đã sai rồi. Khi đặt mình vào vị trí của một người cha, nó bỗng dưng hiểu ra ba chỉ là thương nó theo cái cách mà ba cho là tốt nhất với nó mà thôi. Ba không muốn đứa con gái mà mình nâng niu từ bé trong lòng bàn tay khi ra đời lại bị người khác ức hiếp. Ba sợ nó không chịu nổi áp lực đến từ công việc. 

 

Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm
   Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm

 

Càng nghĩ nó càng cảm thấy hối hận, không biết khuôn mặt nó đã đẫm nước mắt từ khi nào. Đó là nước mắt của sự hối hận. Từng giọt, từng giọt nước mắt cứ thi nhau rơi xuống. Nó nghĩ: "Ba ơi con có lỗi với ba!" Và trong căn phòng tĩnh mịch, có một cô gái òa khóc không thành tiếng. 

 

Trong câu chuyện này thật ra không ai sai cả. Cái sai ở đây là do không thấu hiểu được nhau. Ba chỉ muốn tốt cho nó, còn nó chỉ muốn thể hiện bản thân mà thôi. Thế là sau khi thông suốt tất cả, nó quyết định quay về nhà để xin lỗi ba. Nó có rất nhiều điều muốn nói. Nó biết nó sai rồi. Nó cũng biết hôm đó vì cảm xúc nhất thời mà nó làm tổn thương ba nó nhiều thế nào. Nhớ lại vẻ mặt đượm buồn của ba khi nó nói ra câu cuối cùng, từng câu từng chữ ngày ấy như càng làm gia tăng thêm nỗi hối hận trong nó. Nó muốn quay về, nó muốn nói với ba lời xin lỗi. Nghĩ là làm, nó ra bến xe mua vé trở về nhà ngay trong đêm hôm đó. 

 

Về đến nhà đã là sáng ngày hôm sau. Nó chạy thật nhanh vào nhà để tìm bóng dáng của ba, y như ngày còn bé nó tìm ba trong dòng người tấp nập trước cổng trường. Nhưng khác với ngày nhỏ là chỉ cần bước ra khỏi cổng trường sẽ thấy ba thì giờ nó có lật tung cả cái nhà lên cũng không thấy ba đâu cả. Nó yên lặng ngồi chờ ba về. 

 

Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm
   Thiết kế: Anh Thư - Ảnh: Sưu tầm

 

Tiếng xe ngoài cửa vang lên, ba đã về. Nó chạy vội ra cổng để đón ba. Tóc ba nay đã lấm tấm vài sợi bạc, chiếc áo quen thuộc cũng đã sờn cũ lắm rồi. Thấy nó khuôn mặt ba hiện rõ vẻ bất ngờ. Nhưng không để ba kịp phản ứng, nó đã nhào vào lòng ba y như ngày bé. Nó nói:

- Ba...con xin lỗi ba nhiều lắm, hu hu. Con biết ba làm tất cả chỉ vì muốn tốt cho con, con hiểu... Nhưng mà con lớn rồi, con muốn mọi thứ mình đi lên đều phải từ bản thân, ba mẹ để con tự lập nha, nha ba?

Nói xong nó òa lên khóc nức nở. Sau khi ngạc nhiên qua đi, nghe những lời nó nói, ba cuối cùng cũng hiểu ra. Ba vỗ nhè nhẹ lên vai nó, an ủi:

- Ba không trách con, thiệt đó. Dù gì lỗi cũng một phần do ba. Làm đi, gì cũng được, miễn con thấy ổn thì hai thân già này đều ủng hộ con. Thôi con nín đi, khóc nhè vậy mà đòi tự lập, haizz....

Nó vội lau khô nước mắt, mỉm cười nhìn ba. Rồi nó ôm lấy cổ ba, đặt lên má ba một nụ hôn y như ngày còn bé. Nó thì thầm:

- Ba ơi, con thương ba nhất trên đời!

    Thảo Vy

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.