TRÍCH DẪN HAY HÀNG TUẦN SỐ 48
1.
Đến một thời điểm nào đó, bạn sẽ hiểu:
Không phải mọi mối quan hệ đều cần giữ,
Không phải ai rời đi cũng là mất mát,
Không phải điều gì lấp lánh cũng đáng để theo đuổi. Và quan trọng nhất, bạn sẽ học được cách đặt bản thân lên hàng đầu.
[Đến một thời điểm nào đó - motcaitendacbiet]
2.
Em không trách anh, cũng không trách mình. Khi yêu, ai chẳng từng vụng về? Em từng đặt anh vào trung tâm thế giới nhỏ bé của mình, từng cố gắng đến kiệt sức để giữ lấy tình yêu ấy mà quên mất rằng, nếu phải níu giữ thì nghĩa là đã có điều gì đó không còn vẹn nguyên. Những ngày sau chia tay, em học cách lặng lẽ nhặt nhạnh từng mảnh vỡ của bản thân, tập quen với cuộc sống không có anh, và cũng tập yêu thương chính mình nhiều hơn.
Và em gặp những con người mới. Họ như ánh nắng len qua ô cửa sổ hình tim nhỏ bé của em, dịu dàng và ấm áp. Họ không hỏi em về quá khứ, không cố lấp đầy khoảng trống trong tim em bằng những lời hứa hẹn, mà chỉ đơn giản là ở bên, lắng nghe em, cùng em đi dạo trong những ngày trời xanh trong vắt. Và họ cũng chẳng ngại đi cùng em dưới những cơn mưa.
Em đã định sẵn cho mình nhiều sự thay đổi. Em sẽ cắt đi mái tóc dài từng là ấn tượng đối với anh, thay bằng một kiểu tóc mới ngắn hơn. Em dành thời gian đọc sách, học vẽ, chăm sóc bản thân bằng những bữa ăn đủ đầy, những giấc ngủ sâu. Em trở thành một phiên bản tốt hơn, không phải để khiến ai tiếc nuối, mà là để chính em cảm thấy tự hào... Tự hào vì dù song hành hay tách biệt, em vẫn là em, vẫn tự tin và xứng đáng để được người khác yêu mến.
[Chào Nhau Ở Một Phiên Bản Tốt Hơn… - Đỗ Lan Minh]

3.
Khoảng trống – một không gian hữu hạn nhưng vô hạn trong tâm trí mỗi người. Đôi khi, điều duy nhất chúng ta cần chính là khoảng lặng để trút bỏ những nặng nề trong lòng. Đó là nơi ta chiêm nghiệm những gì đã qua, là khoảng dừng trước khi ta bước vào một chương mới của cuộc đời. Khoảng trống không chỉ giúp ta lắng nghe chính mình mà còn mở ra lối thoát cho những suy nghĩ bế tắc, những hành động vội vàng chưa kịp suy xét.
Ánh sáng – một nhân tố vô tri nhưng có thể thắp lên sức sống trong tâm hồn tưởng chừng đã khô cạn. Một căn phòng dù tối tăm, lạnh lẽo đến đâu cũng sẽ bừng lên sức sống khi có một tia sáng nhỏ len lỏi vào. Cũng như vậy, con người giữa những ngày mệt mỏi chỉ cần một chút ấm áp, một niềm hy vọng le lói cũng đủ để vực dậy tinh thần. Ánh sáng không chỉ xua đi bóng tối mà còn mang đến sự an yên, sưởi ấm từng ngóc ngách trong trái tim ta.
Sự ngăn nắp – một liệu pháp chữa lành tinh tế. Khi ta sắp xếp lại không gian xung quanh, cũng là lúc tâm hồn được sắp xếp lại. Mọi thứ trở về đúng vị trí của nó, giống như ta đang dần đưa cuộc sống vào trật tự, rũ bỏ sự hỗn độn trong lòng. Một căn phòng gọn gàng không chỉ tạo ra cảm giác thoải mái mà còn là nơi ươm mầm những suy nghĩ tích cực, giúp ta nhận ra rằng, đôi khi chỉ cần điều chỉnh từng chi tiết nhỏ, ta đã có thể cảm nhận rõ ràng hơn con đường mình đang đi.
[Khoảng trống, ánh sáng và sự ngăn nắp - Kz in Blue]
4.
Hồi nhỏ, tớ không hiểu tại sao mẹ luôn nghiêm khắc đến vậy. Tại sao mẹ không thể dịu dàng như mẹ của người ta? Tại sao lúc nào cũng là những lời thúc ép, những kỳ vọng, những tiêu chuẩn cao vời vợi mà tớ phải cố gắng với tới?
Có lần tớ bật khóc: “Mẹ có thương con không?”.
Mẹ chỉ im lặng, ôm tớ, rồi cũng đâu vào đấy, tớ lại phải lấy sách vở ra học.
Tớ lớn lên trong những lần bị mắng, trong những lần tưởng như mẹ chỉ toàn làm tổn thương mình. Nhưng rồi, khi bước ra ngoài xã hội, khi đối diện với áp lực cuộc sống, tớ chợt nhận ra:
Những bài học năm ấy đã rèn tớ thành một người kiên cường. Những kỳ vọng ngày xưa giúp tớ không dễ dàng bỏ cuộc. Những lần mẹ nghiêm khắc không phải vì mẹ muốn làm tớ đau, mà vì mẹ muốn tớ đủ mạnh mẽ để không bị thế giới này làm tổn thương.
Giờ đây, khi không còn ai đứng bên cạnh kiểm tra bài vở của tớ nữa, không còn ai mắng mỏ mỗi khi tớ lười biếng, tớ mới nhận ra mình đã trưởng thành từ những gì mẹ để lại. Hóa ra, tình yêu của mẹ không phải là những cái ôm ấm áp, không phải là những lời an ủi dịu dàng, mà là những lần ép tớ vào khuôn khổ, là những giọt nước mắt mẹ lặng lẽ lau đi khi tớ không nhìn thấy.
[“Nếu là gia đình, có thể bây giờ sẽ là tổn thương, nhưng mà sau này nó là kỉ niệm” - Panh đây]

5.
Bạn có đang sống một cuộc sống tầm thường hay không? Có lẽ nhiều người đã từng băn khoăn, suy ngẫm về câu hỏi này khi thấy cuộc đời mình chẳng có gì nổi bật, chẳng có gì để người khác ngưỡng mộ. Và tôi thật ra cũng từng hỏi bản thân mình như thế. Giờ đây tôi đã có câu trả lời cho mình. Tôi biết mình không giỏi, mình không rực rỡ như người khác. Nhưng tôi đang cố gắng tốt lên mỗi ngày trong phạm vi cuộc sống của tôi. Như vậy, tốt hơn rất nhiều so với việc suốt ngày ảo tưởng về một cái gì đó lớn lao, vượt xa thực tế đúng không?
Trong xã hội này, còn rất nhiều người khác nữa cũng giống như tôi, họ vẫn đang chạy đua với chính bản thân mình, nổ lực mỗi ngày để cuộc sống tốt hơn. Dù làm bất cứ việc gì, họ cũng đóng góp một phần không nhỏ vào cuộc sống này, là cỏ dại hay là núi cao, điều đó chẳng có gì quan trọng. Miễn là chúng ta sống vui vẻ, bình yên. Vì sau tất cả, con người ta chỉ cần có thế thôi.
[Miễn là chúng ta sống vui vẻ - Đọc Sách Cùng Tui]
Add new comment