TÀN HƯƠNG TẾT
Tết đi qua, nhẹ như một làn gió, nhưng để lại trong lòng người một thứ hương vị thật khó quên. Sáng nay, tớ vội xếp quần áo vào balo. Mẹ ngồi bên, cẩn thận gói cho tớ ít bánh tét, ít mứt gừng, và dúi thêm vào túi mấy quả cam: “Mang theo mà ăn dọc đường, nhớ đừng thức khuya nữa.” Tớ gật đầu mỉm cười, nhưng lòng có chút gì đó nghẹn lại.
Ngoài sân, cành mai cuối cùng vẫn cố nở thêm một bông. Trời lặng, nắng nhạt dần, mùi khói bếp vẫn còn vương nhẹ trên mái tóc mẹ. Tết qua đi, để lại một chút buồn, nhưng cũng là khởi đầu cho một hành trình mới. Trong vali có vài gói bánh, nhưng trong tim là đầy ắp những kỷ niệm. Mỗi lần nhớ nhà, chỉ cần mở nắp hộp bánh tét ra là mùi thơm ấy lại đưa tớ về bên bếp lửa cũ.

“Tàn hương Tết” không phải là kết thúc. Nó là dư âm, là chút ngọt ngào còn sót lại sau những ngày đoàn viên. Tết qua rồi, nhưng tình thương vẫn ở lại.
Và tớ… lại bắt đầu năm mới, bằng lòng biết ơn, bằng ước mơ, và bằng niềm tin rằng: năm nay, mình sẽ sống tốt hơn năm cũ.
Giữa cuộc sống bộn bề, nếu có một ngày cậu thấy lòng mình chùng xuống, hãy nhắm mắt lại và hít thật sâu. Có thể, đâu đó trong hơi thở ấy, vẫn còn thoang thoảng mùi hương của Tết. Và biết đâu, giữa phố thị ồn ào, ta vẫn có thể tìm thấy một mùa Tết khác. Không phải bằng mâm cơm đoàn viên, mà bằng những khoảnh khắc nhỏ bé. Khi ta biết thương lấy chính mình, và thương cả những người đang đi cùng ta trong hành trình mới.
Maymuaha
👉Bài viết trên Group Tay Đan: TÀN HƯƠNG TẾT
Add new comment