NGÀY NẮNG ĐẸP LÒNG EM BÌNH YÊN
Hai từ “bình yên” nói ra rất nhẹ nhàng nhưng ta phải mất cả một đời để tìm kiếm, tìm kiếm cho mình một nơi bình yên, vậy nơi nào mới gọi là bình yên?
Bodhi - Những Ngón Tay Đan
Chưa bao giờ như đêm nay, tôi ước được ngồi bên cạnh anh, chỉ nhìn thôi cũng đủ. Nhưng tiếc thay, tôi chỉ lặng lẽ đối diện với màn đêm trong căn trọ cũ kĩ, bốc mùi nặc nồng ẩm móc kia. Tôi đang lắng nghe tiếng nói tâm hồn mình, lắng nghe nhịp tim thổn thức...
Cuộc đời này không phải cứ ước là sẽ thành. Tôi mong một ngày mai tươi sáng hơn. Tôi mong đời sẽ đối xử nhẹ nhàng với tôi hơn.
Mưa Hạ - Những Ngón Tay Đan
Em thấy bình yên chưa, khi trải qua những năm tháng vô vàn khó khăn mà không có ai bên cạnh.
Và em thấy ổn an chưa, khi em nhận ra, em không hề cô đơn trên hành trình của chính mình.
Có lẽ, tôi cũng như em, bình yên vốn ở trong tâm, không phải phụ thuộc yếu tố từ bên ngoài. Dù là những điều tuyệt vời hay bất như ý, với tôi đều là món quà, mà mỗi lần mở quà lại thêm một lần trải nghiệm, thêm một bài học mới trong cuộc đời.
Tôi biết, dù là em hay bất kỳ ai, tất cả đều có những tổn thương, tâm sự và nỗi lòng không dễ gì thổ lộ, chỉ có thể cất vào lòng, chôn sâu dưới đáy, lâu lâu nhớ về chúng rồi tự làm chính mình đau. Nhưng trải qua nhiều bão dông cuộc đời, tôi tin ai rồi cũng sẽ có một nơi để trở về, bình yên và an tâm nghỉ ngơi để chữa lành trái tim của mình.
Trà Mây - Những Ngón Tay Đan

Mênh mông giữa đất trời, phận người như hạt cát, bạn vừa lang thang trên đường, vừa cẩn thận xếp từng yêu thương vào những ngăn tim đầy vơi. Bạn kéo nhẹ tấm rèm cho nắng rơi vào những góc khuất tâm hồn và phủi đi lớp bụi đã đọng lại trong suốt thời gian qua, bạn thấy mỗi tiếng giày chạm nhẹ lên mặt đất bỗng nhẹ đi vài phần.
Ngước mắt nhìn lên, bạn thở một hơi dài như trút hết bao buồn phiền, bạn mỉm cười với bản thân, với người khác và với chính cuộc đời mình. Hóa ra, an nhiên lại đơn giản đến vậy, giữ được và buông được chính là khởi điểm và kết thúc của mọi chuyện trong lòng.
Vô Khuyết - Những Ngón Tay Đan
Con người với cảnh vật đều vậy, ai cũng mong cầu sự dịu êm và bình yên trong quãng đời sinh sống và tồn tại. Họ đắm chìm mình vào xuân xanh, họ tận hưởng mọi thứ khi hè về, họ tĩnh lặng nhìn lại chính mình khi thu qua, và họ ao ước mình được quay lại quãng thời gian bình yên năm đó khi đông dừng trước mắt. Bốn mùa qua, bốn quãng thời gian của đời người cứ vậy lặng lẽ luân chuyển từ người này qua người khác, từ kiếp này qua kiếp khác.
Hạ Yên - Những Ngón Tay Đan
Những năm tháng sau này, sau này của sau này ta cứ yên bình, lắng nghe và chia sẻ, cũng có khi chỉ là im lặng, nhưng đó là sự lặng im thấu hiểu, sự lặng im đó còn mạnh mẽ hơn cả đại dương.
Cứ thế, bên cạnh cuộc đời nhau, bình yên, thế đã là hạnh phúc lắm rồi. Cuộc đời đâu cứ phải nắm giữ mới là Có. Ta cứ tự do tự tại như thế, cứ bình lặng như thế, cứ êm đềm như thế, với một tấm chân tình thuần khiết mà thiết tha, nồng nàn mà khiêm nhường. Cứ thế ta bên nhau an nhiên bầu bạn và trải qua từng ngày của cuộc đời.
Minh Châu - Những Ngón Tay Đan
Add new comment