TUYẾT DƯƠNG P.3
Chapter 3: Chuyện chúng mình.
- Mình chia tay nha Dương. Em biết mình đã vội vàng nhưng mà đây là điều tốt cho hai đứa mình. — Bóng một cô gái đang ngồi cùng Dương trong quầy bar.
- Em có quyết định rồi à. Ha, nực cười. — Dương nghẹn ngào.
- Anh hiểu mà, đừng tỏ vẻ ấy nữa. Tương lai hai đứa mình chỉ đến đây thôi. Anh biết đấy, chúng ta không thể sống mãi trong thị trấn xa xôi và thất thường này nữa. — Người con gái bỗng hét lên vào mặt Dương.
- Haizzz, last glass my dear. — Dương thở dài quay lưng đi.
Bản nhạc không lời mà Dương thích bỗng dưng cất lên đúng lúc ấy. Các ánh đèn đã dần tắt lịm đi. Bóng người đã thôi không hằn in lên sàn nhà lạnh ngắt vào mùa Đông nữa. Dương vẫn trên tay ly Whisky lạnh ngắt, lạnh như tim người mình yêu vội vàng quay lưng lại với tình yêu chân thành của mình vậy.
Câu chuyện về tình yêu của Dương kể lại là thế. Vui vẻ hay hạnh phúc thì chưa thấy đâu, điều Tuyết cảm nhận ở đây là Dương đã phải chịu đả kích lớn từ cô người yêu nhút nhát và tham vọng cũng như sự cảnh cáo từ người nhà của cô ấy.
Tuyết có sự đồng cảm với Dương khi tiếp xúc với anh. Tuyết từ bé cũng chịu nhiều nỗi đau như vậy. Từ phía gia đình, nhà của Tuyết có một cơ ngơi khá giả từ nông trường rộng lớn cả một vùng nhưng bố mẹ cô lại tối ngày vùi đầu vào sổ sách cũng như tìm cách phát triển sự nghiệp lớn hơn nữa. Còn cô thì muốn vùi vào lòng những người thân thiết của cuộc đời mình nhưng chỉ nhận lại những lời hứa suông thờ ơ. Cô cứ đợi, cứ đợi dù chỉ một buổi tối ăn cơm chung với nhau hay một cái ôm hôn chúc ngủ ngon khi đêm lạnh xuống phủ lấy trái tim nhỏ bé đang đập từng nhịp nhẹ nhàng. Cái lạnh mà Tuyết cảm nhận được có lẽ cũng không khác với Dương là mấy, có khi ở khía cạnh nào đó thì có phần nhiều hơn. Cũng vì ở một môi trường như vậy nên sớm Tuyết đã trưởng thành nhiều hơn và tự biết cách lo cho chính mình, cô quyết định lẻn trốn đi khỏi nơi rộng lớn để đến với một thị trấn vừa xa xôi vừa nhỏ bé này.

Cánh đồng ngô bất tận kéo vút tầm mắt của hai kẻ cô đơn đang nằm lười sau một ngày vui đùa. Cùng nhau đi hái quả dại ở khu rừng bên cạnh, cùng nhau hát vang cả một khu rừng yên tĩnh cùng đàm Chào Mào và Sẻ Nâu phía trên ngọn cây. Hai kẻ cô đơn cùng gặp nhau ở một nơi không quá bé về diện tích cho lắm nhưng rất lớn về khuôn viên hạnh phúc trong từng tấm lòng lương thiện của người dân. Lâu dần hai kẻ này đã chớm nở một đoạn tình cảm có thể nói là đủ đặc biệt với nhau. Một anh chàng nội tâm chỉ bộc lộ cảm xúc với người mình cảm thấy đủ tin tưởng và yêu thương, một cô gái mạnh mẽ nhưng cũng có lúc yếu lòng nếu nhắc lại quá khứ của cô ấy. Hai người như vậy đối lập nhau như thể người trong tấm gương kia là một nhân cách khác của mình. Thật lạ, vậy mà họ yêu nhau.
- Dương này, có phải hai đứa mình thật thảm hại khi tin vào tình yêu không?.
- Hmm…nói sao nhỉ, không hẳn đâu. Ít ra ý thì tao với mày vẫn tìm thấy nhau dù đã trải qua đủ mọi đớn đau mà. Kể ra cũng có chút an ủi, một chút vớt vát lại chút niềm tin về mặt tình cảm.
- Haha, mày an ủi tao hay đang tự vỗ về mình đấy. Hai đứa ngốc tin vào tình yêu lúc ngây ngô, rồi khi đã trưởng thành thì lại bị nó quay lại vả một phát tỉnh cơn mê. Mày nói xem chúng ta phải cố gắng đến thế nào nữa đây?.
- Thì à, cố một vài năm nữa thôi. Khi nào tao kiếm đủ tiền thì…sẽ nói với mày.
- Nói gì thằng ngốc kia. Không lẽ…
- Thôi tao đi lấy đồ đây, chiều tối rồi mày về quầy bar làm đi. — Dương bối rối hét lên.
- Haha, nay còn biết ngại nữa cơ. Khoan đi đã, hôm nay mày được nghỉ buổi tối mà, đừng có mà trốn tao.
Tuyết đứng dậy lôi cổ áo Dương lại làm anh loạng choạng may là còn giữ được bình tĩnh nên không phải té ngược lại xuống đồi. Tuyết cũng bất ngờ lấy tay kia đỡ lưng lại cho Dương. Khung cảnh đúng có chút ngượng ngạo và cồng kềnh nhưng cả hai lại đỏ mặt nhìn nhau, mắt trao mắt, mặt đối mặt. Theo như những bộ phim mà hai đứa hay thức trọn đêm để coi thì cảnh tiếp theo hai nhân vật chính sẽ hôn nhau, hai đứa đều nghĩ tới cảnh này nên mặt đỏ hết lên như quả cà chua đang nén một lực bùng nổ rất lớn chỉ đợi châm ngòi mà thôi.
- Ê, thả tao ra — Dương vội vã lùi lại cố tình giựt tay Tuyết ra.
- Làm gì đó, té tao. — Tuyết hét lớn.
Uỵch. Tuyết té thật. Chân cô bất ngờ bị vướng vào một sợi dây leo trong lúc Dương giật tay ra làm té lại phía sau chân đồi ngay đoạn khá dốc. Dương hoảng hồn nhảy theo ôm Tuyết lại, mắt mũi nhắm lại theo cách nào đó anh lại đi theo luôn quỹ đạo của Tuyết nhưng nhanh hơn vì anh có đà lao tới. Lăn lộn như quả cầu tuyết hai đứa vẫn thường hay nặn sau mỗi lần có một cơm bão tuyết đi ngang qua thị trấn này để lại một nền tuyết dày đến đầu gối. Vài vòng như vậy đến khi tới màn đất phẳng hơn thì Dương lúc này đã ôm chặt lấy Tuyết, tay anh siết chặt vào lưng Tuyết đến mức Tuyết khó thở phải hét lên để Dương buông ra chứ không cô chết ngạt trước khi chết vid bị cuộc sống này hành hạ cô ấy. Dương dù có nghe thấy nhưng vẫn không dám buông tay nhưng đã có phần nới lỏng ra. Tuyết vùng vẫy một lúc thì Dương mới chịu buông tay để cô được thoải mái.

- Mày điên à, sao không buông tay ra biết tao khó thở lắm không?. Tuyết nhìn thẳng vào Dương quát lớn.
Dương không do dự ôm lấy eo cô đẩy tới. Hôn. Không gian bỗng dưng ngưng đọng lại, tiếng ca hát của tụi Chào Mào và Sẻ Nâu đã thôi líu lo, khúc vang ca của bìa rừng cũng trở nên im bặt, dòng suối trong đang chảy cũng như đóng băng lại mặc cho đang là mùa Xuân ấm áp. Và cũng có vẻ là do mùa Xuân nên Tuyết giờ đây cũng đã thôi động đậy mà như thể tan ra trước sự ấm áp của những điều Tự Nhiên nhất của mùa Xuân. Sự nhẹ nhàng và dịu êm của thứ gọi là Tình Yêu.
- Tao xin lỗi nhưng tao sợ…buông tay mày ra rồi sẽ không còn cơ hội nào nữa. Tao sợ đánh mất mày.
- Vậy là…điều mày muốn nói lúc nãy là…
- Ừ, anh yêu em. Anh muốn cưới em, anh muốn sửa lại lỗi lầm của quá khứ và thay đổi tương lai của em. Anh muốn…
Chưa dứt được hết những điều thầm kín trong tim mình. Dương tròn xoe mắt nhìn thấy đôi mắt to như thường ngày bỗng nhắm lại kề sát lại với ánh mắt của mình, đôi môi bỗng bị thứ gì đó áp sát, mềm mại, nồng ấm khoá lại. Và cũng có cảm giác rất quen thuộc như vừa xảy ra với mình. À, hoá ra lần này mình là người bị hôn.
- Đừng nói gì hết, tiếp tục hôn đi. — Tuyết khẽ nói nhỏ.
- Ừm. — Dương cũng chỉ biết nhắm mắt làm theo.
Buổi chiều hoàng hôn đã xuống tới chân đồi. Ánh mặt trời cũng đã xuyên qua hai cơ thể đang lặng im ôm nhau, yêu nhau, thể hiện những điều hạnh phúc nhất cho nhau. Bản hoan ca của ngọn đồi xanh biếc nay lại viết thêm một trang mới. Vui vẻ hơn, ấm áp hơn do mùa Xuân dịu dàng, mới mẻ hơn với sự nồng ấm của tình yêu đôi lứa. Câu chuyện của chúng ta có thể đặt dấu chấm hết ở đây, chưa cần phải vội vàng viết thêm một trang giấy mới vì những lần hạnh phúc hiếm hoi này thì hãy để nó được duy trì thật lâu. Để Thanh Xuân này được một lần cảm nhận sự đền đáp xứng đáng.
Add new comment