[Truyện ngắn #75] BẾN BÌNH AN (Phần 2)
📓Truyện Ngắn: BẾN BÌNH AN (Phần 1)
🖋Sáng Tác: Dạ Bằng
🎙Đọc & Dẫn: Dạ Bằng
🎶Âm Nhạc: You Are The Truth - Nghệ Sĩ Piano Vũ Đặng Quốc Việt
📷Thiết Kế Hình Ảnh: Hồng Nhật - Lê Anh Thư
***
Khi hai con sâu rượu vừa tỉnh giấc để có thể tự khuân hành lý thì tàu đã tới nơi. Làng Mật là một ngôi làng nhỏ với những đồi núi thấp. Ngay trước cổng thôn là những cánh đồng hoa cải ươm vàng. Ông trưởng thôn già cùng mấy người dân đã đứng chỉnh tề đón những người mới tới. Phong bỗng thấy thân thuộc như về nhà. Quê hắn cũng trồng cải lấy dầu, cũng còn toàn người già, phụ nữ và trẻ nhỏ. Mà hắn rưng rưng, hắn say đắm những sóng hoa vàng rì rào dưới nắng thu. Hắn mê mẩn cả hai cây thông cô độc giữa cánh đồng, nổi lên như một dấu hiệu của làng Mật khi nhìn từ xa. Bác trưởng thôn già lên tiếng:
- Thế nào, thành phố cử ai về làm nhân sự mới cho cái thôn này? Ba cậu giới thiệu tôi xem. Thôn không có khách sạn nên ở cài với nhà dân chúng tôi cho tình cảm. Có yêu cầu gì về chỗ ăn ở cứ nói cho tôi.
- Cháu là Hoàng, y sĩ. Còn thằng này là Phong, rất đa tài. Nó có bằng sư phạm Văn Khoa, bằng cử nhân Nhạc viện và là thi sĩ. Bác vứt nó vào chỗ nào có gái xinh, cảnh đẹp là nó không chạy đi đâu được. Còn thằng này là Hiên, Kỹ sư nông học. Nhà nó có tiền không chịu khổ được nên bác cho nó đầy đủ tiện nghi.
Hoàng nhanh nhảu giới thiệu. Phong cũng chen vào ngay:
- Bác đừng nghe thằng mất dạy này đùa. Cháu thì cảnh đẹp có không gian sáng tác là được.
- Được rồi, vừa đúng lúc trong làng thiếu một thầy giáo. Tôi sẽ sắp xếp cho ba cậu. Cậu Hoàng với câu Hiên ở nhà tôi vì gần trạm xá và cánh đồng. Cậu Phong thì ở gần trường. Vừa tiện cho cậu vừa đúng là nơi đẹp nhất trong thôn.

Bác trưởng thôn nói rồi dắt cả đám vào làng. Trong làng đường dốc quanh co. Cả khu trường và Trạm Xá đều ở cuối làng. Nơi này ở cuối chân đồi, ngay ven rừng, vừa có đồng lúa vừa có một dòng sông nhỏ. Phong được xếp vào một hàng tạp hóa nhỏ bên cạnh trường. Ngôi nhà gỗ nhỏ cuối dốc có một tầng gác lửng có ban công hướng ra đồi. Lần đầu hắn bước vào đã khá bất ngờ. Chủ nhà là một cô gái trẻ, khá xinh. Thanh Hương rất thích trồng hoa, ca hát và đọc sách. Cô sống một mình không có cha mẹ. Hỏi ra mới biết, Hương chính là cháu gái ruột bác Trưởng thôn. Hương rất thân thiết với đám trẻ trong thôn. Ngôi nhà này chúng hay lui tới nhiều. Đứa nào cũng quen mặt Phong là thầy giáo mới. Hàng xóm ở đây rất hoà đồng, thường hay qua lại nhà nhau. Căn gác nhỏ chia làm hai phòng và Phong ở một trong số đó. Những đêm vắng, Phong ngồi trên ban công bên những chậu hoa mà đàn hát.
Chẳng biết từ bao giờ, Thanh Hương vẫn hay ngồi nghe hắn hát. Ngoài kia là rừng khuya, lá cây xào xạc theo những cơn gió mỏng. Hương thơm của thảo dã kết hợp với chậu hoa quỳnh Hương trồng rất nồng nàn. Trước nhà Hương có một cây hoa sữa ngay sát lề đường. Cây đã có từ lâu và tán rất cao xoà vào cái ban công nhỏ. Mấy đứa trẻ con quê vẫn vui đùa trong những quãng đường tối tăm. Thi thoảng, chúng hay mua của Hương ít đồ ăn vặt hay chai nước uống. Cũng có đứa ngồi nghe “thầy” Phong và chị Hương đàn hát, ra dáng thưởng thức nghệ thuật như một ông cụ non. Mà khi nghe hát, Phong thấy Hương đẹp một vẻ lạ lùng. Cô trong sáng như một giọt nắng thủy tinh, vừa tinh nghịch vừa đài các pha lẫn chút hương thơm của đồi, của rừng và của cỏ. Hương cũng mến tiếng hát của hắn, cô say mê nghe nhưng mỗi lần bên nhau cô lại lặng yên và thoáng buồn. Phong nhìn cô nhiều lần định hỏi nhưng lại thôi. Hắn cũng không biết nói gì cho phải.

Đêm nay đã là đầu tháng tám âm. Mảnh trăng non như lưỡi liềm treo chênh chếch trên đồi như bất cứ lúc nào cũng có thể xén đứt ngọn thông già cỗi. Phong vẫn ngồi đàn hát và Hương vẫn nghe. Nhưng lần này mắt cô ánh lên một tia can đảm khác thường.
- Anh Phong thấy quê Hương thế nào? Đẹp không?
- Ừm, rất đẹp. Sao Hương hỏi tôi vậy?
Phong bình tĩnh trả lời. Hương nói tiếp, giọng có hơi lạc lõng:
- Vậy còn Hương? Hương thế nào?
- Thì Hương là một trong những điều đẹp đẽ nhất ở nơi đây.
- Vậy sao? Thế nhưng miền quê này chỉ toàn người già và trẻ nhỏ, bao nhiêu người đi có ai ở lại đâu. Cả anh nữa. Anh rồi cũng rời đi thôi. Em biết mà.
Hương nói đến đây thì mắt cô chợt đỏ hoe. Phong trầm ngâm suy nghĩ. Lâu rồi hắn đã trôi dạt quá nhiều nhưng chẳng nơi đâu hắn tìm được cảm giác gia đình cả. Nhưng chính nơi đây, những con đường tối, những người quê hồn hậu xa lạ này cho hắn một cảm giác về nhà. Ở đây có căn nhà gỗ nhỏ đầy hoa và hương rừng, có những đêm khúc khích tiếng trẻ thơ cười nói, có tiếng đàn, tiếng hát và... có Hương. Hay là ở lại cũng là một lựa chọn không tồi. Hoặc Phong có thể lần nữa dốc hết lòng ham sống. Dòng suy nghĩ chợt đứt vì Hương đã lên tiếng hối Phong:
- Trả lời đi chứ, trả lời em đi? Sao lại lặng im như vậy? Có thế nào em cũng chấp nhận được thôi mà.
Giọng Hương chợt pha một chút ý vị chua cay dù giấu rất khéo nhưng Phong vẫn nhận ra. Giờ phút này hắn thấy tim buốt nhói. Phong biết mình yêu Hương, hắn không thể nào sống thiếu cô trong bất cứ khoảnh khắc nào của đời mình nữa. Phong từ từ quay lại kéo Hương vào lòng. Hắn vùi đầu trong làn tóc thơm của cô, ôm chặt lấy cô như sợ cô là mộng ảo tan biến mất. Phong có thể nghe rõ từng tiếng tim đập, từng sự run rẩy của Hương nhưng cô không phản kháng. Hương như buông lỏng, chìm vào sự bình yên ngủ mê đi dẫu cô vẫn còn tỉnh thức trong đời. Phong khẽ nói với cô, giọng thủ thỉ trầm ấm:
- Đời anh là cánh chim phiêu bạt. Biết bao lần anh đi tìm bến đỗ cho mình. Nhưng miền quê này là nơi anh mong gắn bó. Anh yêu Hương, chỉ muốn ở cạnh Hương mãi thôi. Nếu em muốn giữ anh, anh sẽ ở lại.

Hương ngoái đầu nhìn Phong. Cô thấy rõ sự chân thành và những nỗi đâu phía sau vẻ ngoài tùy tiện ấy. Bên ngoài hoa sữa rơi đều lã chã như từng giọt mưa đi vào lòng hồ. Cô choàng tay ôm lấy Phong như đứa trẻ con thu được chiến lợi phẩm nào đó. Bất chợt Hương mạnh bạo hôn lên môi Phong. Cả hai cứ thế trao cho nhau nụ hôn đầu cũng như tình yêu thuần khiết. Hương cười khúc khích mặc nước mắt vẫn tèm lem trên má. Cô gái trang đài giờ phút này trong sáng như trẻ thơ. Mắt cô tràn đầy một vẻ đẹp của thương, của hi sinh và hạnh phúc. Cô lên tiếng, giọng cao hơn vì vui sướng:
- Giữ chứ, giữ anh ở lại với Thanh Hương, giữ tiếng đàn của anh trong căn nhà gỗ nhỏ. Em muốn rừng khuya mãi vang tiếng hát của chúng ta, muốn sau này trong tiếng cười của đám trẻ kia có con cháu chúng ta nữa.
Hương vẫn cười, nụ cười lấp lánh hơn cả bầu trời sao hay mảnh trăng non kia. Phong chỉ thấy thân thiết và bình yên nhưng một cơn mưa cho tâm hồn hắn bao năm cằn cỗi.
- Vừa khóc vừa cười là xấu lắm biết không?
Phong nói, giọng chan chứa yêu thương pha lẫn trêu đùa. Hương ngoan ngoãn gật đầu như một đứa bé.

- E hèm, xem ra bác sang không đúng lúc rồi.
Vừa lúc này, tiếng ho và giọng trêu đùa của bác trưởng thôn vang lên. Bác ta vui lắm vì kế hoạch ba phần đã được hai. Bác muốn giữ ba chàng trai đa tài này lại cho cái làng nhỏ bé của bác. Mà nghĩ mãi bác cũng chẳng thấy cách nào giữ được bọn trẻ dễ hơn là tạo điều kiện cho chúng yêu nhau. Thì y sĩ Hoàng và Lan, con gái bác, đã xin bác chọn ngày cho sang Giêng. Mấy hôm nữa Hoàng đã về nhà mời mẹ đến nói chuyện. Bác ta thấy vừa vui vừa buồn. Vui vì giữ được người nhưng mà tự dưng “mất” đứa con và cô cháu gái nổi tiếng đẹp nhất làng. Hồi lâu bác mới lên tiếng:
- Bác sang đây bàn chuyện Trung Thu cho lũ trẻ. Mà thằng Phong cũng như người làng rồi còn gì. Tham gia chứ cháu.
- Vâng, bác cứ lên kế hoạch còn cụ thể để cháu với hai thằng quỷ kia lo.
Phong nhanh nhảu đáp còn bác trưởng thôn lẩm bẩm cười:
- Có đàn ông đúng là tốt thật.
Dạ Bằng
👉Link bài viết trên Group Tay Đan: BẾN BÌNH AN (Phần 2)
Add new comment