TRÍCH DẪN HAY HÀNG TUẦN SỐ 61
1.
Người ta thường nói, người già rất sợ cô đơn. Phải chăng, thế giới bộn bề và tấp nập ngoài kia chẳng có chỗ cho họ? Trong trái tim bà, luôn có một góc của tớ. Đó là nơi bà luôn chờ tớ trở về. Vì có người để kể chuyện, hay đơn giản có một người chịu ở bên và lắng nghe, nỗi cô đơn của bà cũng hóa tan biến. Nhưng với người trẻ, đôi khi cuộc sống chẳng tạo điều kiện cho họ đủ thời gian để về bên những người thân yêu của mình.
Những người già không quá bận rộn, nhưng thời gian của họ đâu còn nhiều như chúng ta. Việc dậy sớm để nhìn chút ánh nắng ngoài sân, thấy mấy đứa cháu nhỏ vui đùa, là điều hạnh phúc bình dị mà họ mong giữ lại mỗi ngày. Thời gian của họ cũng chẳng còn nhiều, để có thể cho phép mình đắn đo ngủ thêm một chút!
[Người già vẫn thường hay dậy sớm... - Mây Mùa Hạ]
2.
Em à, còn mấy bận lắng lo nữa của đời mình, đến khi cùng trời cúi mặt, rồi cũng phải trở về với vòng tay của quê nhà..Nhẹ lòng chưa em, khi trăm ngàn chuyện kể, giờ đã có thể nhẹ nhàng trôi theo gió, để em bớt đi một nỗi ưu sầu có lẽ.
Thời gian qua, em đã đi qua bao nỗi trăn trở dông dài, đã trượt mình vào hố sâu tăm tối, thì thôi em nhé, nếu chưa thể dang tay để ôm nỗi chua xót vào lòng, thì em hãy thử lắng nghe, rằng nỗi ấy cũng đã hoá thành dĩ vãng, cùng em tái sinh một đời.
Bao nhiêu bận thương nhớ cho tròn, bao nhiêu phận bến nước long đong, em mới tìm lại được niềm an ủi cho mình, thì thôi em à, cứ để tự nhiên, cơ cầu chẳng sự, lúc ấy, em lại thấy cuộc đời đẹp hơn đôi phần. Nên em à, gác lại chuyện không vui, để chúng mình còn ngồi cạnh nhau, để niềm vui ấy hoá thành thiên tận...
[Em à - Hạ Tây]

3.
Mình đang ở cái tuổi...
Biết rằng tương lai sắp tới là vô vàn thứ gánh nặng. Biết đâu là định nghĩa đúng đắn về lẽ sống cuộc đời. Biết rằng giông tố, chông gai sẽ luôn tìm đến.
Mình biết yêu, biết rung động chân thành. Biết say trong men nồng tuổi trẻ. Biết mê đắm những vẻ đẹp trong veo của thanh xuân. Biết nâng niu từng khoảnh khắc đẹp đẽ đang lặng lẽ trôi qua.
Mình tự nhủ phải sống chậm lại, sống để thấm, để chiêm nghiệm. Nhưng đôi khi... “vội vàng” như cách sống của nhà thơ Xuân Diệu cũng là một cách sống rất đỗi chân lí.
Vội để biết thời gian không chờ ai. Vội để thấu sinh mệnh là hữu hạn. Vội để tuổi trẻ được tận hiến, được hết mình trước khi vụt mất.
[Tuổi 18 - Kz in Blue]
4.
“Nhỡ đâu mình không trụ nổi, vẫn tiếp tục không làm được thì sao?”
Câu hỏi đó, hình như ai cũng từng thì thầm với chính mình ít nhất một lần nhỉ? Trong một đêm muộn. Trong một ngày thấy lòng mỏi rã rời. Cũng có thể là sau một lần vấp ngã, khi mà xung quanh mọi người vẫn bước đi, còn mình thì dừng lại, thở dốc, cảm thấy lạc lõng giữa những ngã rẽ và bao nhiêu kỳ vọng.
Ừ thì… có thể mình sẽ không làm được. Có thể mình sẽ gục ngã giữa đường. Có thể sẽ có ngày phải bật khóc trong âm thầm, vì không biết mình đang cố vì điều gì nữa.
Nhưng mà… cũng có thể mình sẽ làm được thì sao?
Nhỡ đâu, một ngày nào đó, mình sẽ vượt qua được chính nỗi sợ trong lòng. Nhỡ đâu, mình sẽ dũng cảm thêm một chút, bền bỉ thêm một chút. Và rồi… điều kỳ diệu xảy ra. Mình đứng vững. Mình đi tiếp. Và mình thấy ánh sáng đầu tiên ở cuối con đường mình đã hoài nghi biết bao lần.
["Nhỡ đâu mình không trụ nổi, vẫn tiếp tục không làm được thì sao?” - motcaitendacbiet]

5.
Cuộc sống mỗi người từ khi sinh ra đến khi trưởng thành đều qua những cột mốc khác nhau, mỗi thời điểm lại có một mục tiêu và lý tưởng sống không giống nhau. Ngay cả tôi khi đã thoát ra khỏi ám ảnh với những con số thì vẫn luôn phấn đấu cho tương lai của chính mình. Chúng ta đều nên chăm chỉ hăng say với cuộc đời nhưng đừng để bất cứ điều gì làm mỗi ngày mở mắt thức dậy là một ngày dài u ám với tâm trạng tồn tệ chán chường.
Trái tim phải hạnh phúc thì mới có động lực cho một tâm trí minh mẫn, một cơ thể khoẻ mạnh vượt qua mọi hoàn cảnh.
[Hành trình vượt qua sự ảnh hưởng của những con số - Ly Ty]
Add new comment