[RADIO TRUYỆN NGẮN #98] ĐỜI MÌNH LÀM LẠI CHỨ ĐỪNG LÀM HẠI (Phần 2)
📻 Truyện ngắn: ĐỜI MÌNH, LÀM LẠI CHỨ ĐỪNG LÀM HẠI (Phần 2)
🖊Sáng tác: An Tịnh
🎙Giọng đọc: Huy Tâm
🎼Âm nhạc: Vinh Trần
📷Thiết kế hình ảnh: Hồng Nhật - Lê Anh Thư
Áp lực công việc và cuộc sống ập đến kéo dài suốt một năm, Minh vẫn gắng gượng được. Cho đến khi không còn đủ năng lực làm việc nữa, Minh bị buộc thôi việc. Anh tự trách mình bất tài, là cái đồ phế vật vô dụng, nhiều lần đập đầu vào tường trong những đêm mất ngủ vì trằn trọc, đau đáu về thành bại. Minh thất nghiệp một tháng, dẫu không dài nhưng đủ để quật ngã anh đến khụy gối. Khoản tiền trả nợ hàng tháng lên đến chục triệu, trong khi thu nhập của anh chỉ ở ngưỡng đó và giờ cũng mất nốt. Minh phải chật vật xoay sở mượn thêm từ bạn bè, người quen, đồng nghiệp. Đến một ngày, các mối quan hệ ấy đã vì đồng tiền mà vỡ tan tành.
Sa cơ mới thấu sự đời. Minh rơi vào vòng lặp bất tận chuyện tiền bạc. Thiếu trước hụt sau, anh không kham nổi. Có lúc trong người chỉ còn vài đồng lẻ, chẳng mua nổi gói mì. Minh đói. Người ngày một tiều tụy, xanh xao và phờ phạc. Đồ đạc trong nhà anh dần bán hết. Chiếc máy ảnh mà Minh yêu thích nhất cũng đành đoạn bán đi với giá phân nữa chỉ để có tiền trả nợ. Chiếc laptop vừa mua chừng năm tháng cũng phải bán tháo. Cái máy tính để bàn, đôi giày, những con cá cảnh... bất cứ thứ gì có thể bán Minh đều bán tất. Lúc chẳng còn lại gì ngoài tấm thân xác xơ và một căn phòng trống rỗng, Minh mới ý thức được mình. Anh đang chết mòn.

Minh không biết phải làm gì với cuộc đời mình. Anh mất phương hướng, chơi vơi, và lạc lõng. Anh trách rằng cuộc đời tệ bạc đã cự tuyệt và dồn ép anh đến thế. Minh ngại bước ra ngoài và đối diện với người khác vì nghĩ mình không bằng, thua kém và thất bại. Anh xấu hổ và thấy có đá đè trong lồng ngực mỗi khi bị đòi nợ. Nghẹt thở. Bí bách. Minh cảm thấy mình là thằng tồi khi ngày qua ngày chỉ biết hứa hẹn và lẩn trốn. Minh sợ mình sẽ trở thành một kẻ lừa đảo, một tên tội phạm bị người ta ghét bỏ và không ngừng truy đuổi. Minh ám ảnh những cuộc gọi, những tin nhắn quấy rầy. Minh đau khổ vì ba mẹ sẽ thất vọng, sẽ buồn lòng đến mức nào đây nếu biết anh là một đứa vô đức như thế. Để quên đi thực tại, Minh tìm đến cơn say. Minh không có tiền, thế là anh đi trộm rượu. Trời thương hay trời hại anh mà lần nào cũng trót lọt.
“Thằng Khải Minh, mày là thằng khốn nạn mà!”

Minh chửi. Anh nốc rượu ừng ực để cố cảm nhận lấy vị cay, vị đắng và cái hương nồng lâng lâng. Giây trước anh sảng khoái giây sau đã tức tưởi khóc. Hôm nay Minh đi trộm rượu chỉ để say sưa nhấm mồi buồn vậy trong cơn túng quẫn ngày mai, Minh sẽ làm điều gì sai trái hơn nữa. Minh nghĩ không thông. Lắm lúc Minh nghĩ chỉ còn cách đi làm trai bao, hoặc cũng có thể đi làm chuyện ác để có tiền trả nợ. Nhưng chút lương tri còn lại đã giữ anh sạch mình. Minh chỉ đang cô đơn và chơ vơ. Giá như có ai đến để động viên anh ngay lúc này. Chỉ là giá như thôi, cũng không thể. Nhớ ba mẹ ở quê vất vả, Minh tự đấm vào lồng ngực trái nơi con tim còn đập nhịp.
“Đau ở đây này. Sống làm sao nổi nữa.”
Minh khóc tu tu, dốc cạn chai rượu rồi trút hết uất ức vào tường. Anh đứng dậy lảo đảo bước đi. Minh đi tìm cái chết.
***

Sau lần định trầm mình nhưng lại thôi chỉ vì con mèo hoang ấy Minh đã thay đổi. Có lẽ lúc đứng trước cửa tử, Minh vẫn khao khát sống. Có điều anh không biết bản thân sẽ phải tiếp tục sống ra sao. Chỉ thấy một màu đen và sâu. Sống mà như đã chết, một cái chết rất giả. Chi bằng anh sẽ chết thật, dứt khoát đặt dấu chấm hết. Trong thâm tâm Minh vẫn cần ai đó ghé ngang đời, cho anh thêm một niềm tin vào lẽ sống. Con mèo đã gọi anh, đó không là tình cờ. Nhân duyên đã cho Minh thêm một cơ hội để nhìn nhận thấu đáo bản thân hơn. Cuối cùng Minh cũng ngộ ra bài học mà cuộc đời đang cố gắng hết sức để giảng dạy. Nếu con mèo không đến, có lẽ Minh đã giam mình nơi đáy sông lạnh lẽo. Và nó như một phước lành cho Minh tránh khỏi một tội lỗi cuộc đời.
Minh trở về. Minh tìm kiếm công việc mới, thay đổi nơi sống và chấp nhận buông bỏ cái tôi, lòng kiêu ngạo. Anh quay lại quê nhà, sà vào lòng mẹ òa khóc nức nở. Anh quỳ xuống hối lỗi với ba, thẳng thắn thú nhận lỗi lầm. Căn nhà nhỏ những tưởng sẽ vang lên những âm thanh chát chúa của sự đổ vỡ nhưng không, nó ấm áp vô cùng. Chẳng một lời chửi bới mắng nhiếc, chỉ có sự vỗ về, an ủi.
“Không sao, còn biết đường về nhà là tốt rồi!”
“Con trai về rồi thì ăn cơm với ba mẹ, có canh khổ qua nhồi thịt mà con thích đây!”

Minh như đứa trẻ ngày nào còn đỏ hỏn trong vòng tay ba mẹ. Dẫu nước mắt rơi nhưng niềm hạnh phúc của họ là con cái vẫn còn có thể trở về, là gia đình vẫn còn tình yêu thương, bao dung vô bờ đến thế. Không nơi đâu bằng nhà!
Trở lại Sài Gòn, Minh quyết tâm làm lại cuộc đời cùng với chú mèo nhỏ. Anh tân trang lại căn phòng với một bức tranh hoa mặt trời, tự tay đề thêm hai câu triết để nhắc nhở mình:
“Người muốn chết là người đang sống.
Người muốn sống là người đang chết.”
An Tịnh
Add new comment