[RADIO TRUYỆN NGẮN #97] ĐỜI MÌNH, LÀM LẠI CHỨ ĐỪNG LÀM HẠI (Phần 1)
📻 Truyện ngắn: ĐỜI MÌNH, LÀM LẠI CHỨ ĐỪNG LÀM HẠI (Phần 1)
🖊Sáng tác: An Tịnh
🎙Giọng đọc: Huy Tâm
🎼Âm nhạc: Vinh Trần
📷Thiết kế hình ảnh: Hồng Nhật - Lê Anh Thư
Quá nửa đêm, trời còn lất phất mưa bay đầy lạnh lẽo. Một gã say đang dặt dẹo băng qua con đường lớn đã thưa xe. Là một thanh niên trạc tuổi đôi mươi, thân hình mảnh khảnh cố lê những bước chân liêu xiêu tiến về phía cây cầu. Dưới ánh đèn vàng nhòe, bóng của gã hiu hắt in lên mặt đất. Không ai nghĩ gã điển trai này chỉ mới 23 tuổi, tên Minh, vừa thất nghiệp và rơi vào vũng lầy tăm tối. Minh đứng trên cầu, người ướt sũng. Anh đã ngà ngà say và có ý định nhảy xuống sông ngay bây giờ. Minh bấu chặt hai tay vào lan can, run lẩy bẩy. Anh ợ nấc lên, gắng gượng trèo qua để ra mép ngoài cây cầu. Nhìn dòng nước đen ngòm sâu hun hút, Minh mơ hồ nói sảng.
“Nhảy xuống thì chết chắc, sống gì nổi cái kiếp bạc bẽo này!”
Minh biết nhảy xuống sẽ chết nhưng anh mệt mỏi lắm rồi. Minh khóc nghẹn. Từ trong đôi mắt thâm quầng tràn ra dòng lệ nóng hổi chảy dài trên gương mặt hốc hác. Minh vẫn đứng đó, một tay bám chặt vào lan can, tay còn lại khẽ gạt nước mắt đau thương đầy tủi nhọc. Minh phân trần với cơn gió lạnh, giọng khẽ rung, môi mím lại đầy cay đắng.
“Không phải ai cũng hiểu chuyện đời đau khổ sướng vui ra sao. Trải qua đi, rồi mới biết kẻ thì cười người thì khóc.”
Minh cười điên dại. Anh gào thét xé toạc màn đêm lặng lẽ.
“Tôi phải làm sao đây, hả?”

Mưa vẫn giăng đầy ru phố ngủ. Những ánh đèn xe le lói ở đằng xa rồi vụt mất, hy vọng mỏng manh trong Minh cũng lụi tàn. Minh nhìn ra xa nơi những đốm sáng lờ mờ, người ta đã chăn ấm nệm êm vùi đầu yên giấc. Minh ngước lên trời, chỉ có mưa rơi vào mặt lạnh lẽo, vô tâm. Rồi anh đưa ánh mắt đỏ hoe trông xuống bên dưới, toàn thân run lên, tay chân bủn rủn. Minh muốn tự vẫn nhưng lúc này lại sợ chết. Thật đáng thương cho những kẻ muốn chết, làm ra cái điệu bộ sắp chết mà chẳng thể nào được như ý nguyện. Trông thảm hại .
“Ngày nào cũng ngập ngụa trong cảm giác tiêu cực và sợ hãi, chi bằng chìm trong nước vậy!”
Minh nhắm nghiền mắt, hít một hơi thật sâu. Minh buông tay.
“Meo.”
Có tiếng mèo kêu hoang. Một chú mèo con bước ra chậm rãi từ phía sau trụ cầu. Minh sực tỉnh, vội chộp tay vịn lấy lan can, quay người lại lật đật leo vào. Minh không dám nhảy. Cơn say thốc đến, quật anh rệu rã phải ngồi bệt xuống, tựa lưng vào thành cầu mà thở dốc. Ánh mắt mệt mỏi cụp mi xuống, tóc tai rũ rượi. Con mèo tiến lại gần Minh, dụi đầu vào chân anh hết sức gần gũi. Minh nhận ra nó bị ghẻ lở rất nặng, người đầy vết thương loang lổ, có chỗ trụi hẳn một vạt lông to. Anh bất giác hoảng sợ, giật mình thu chân cố ý tránh né con mèo tội nghiệp. Anh thều thào nguyền rủa nó.

“Trông mày thảm hại như thế chết quách đi cho rồi!”
Minh nhếch môi cười đầy khinh bỉ. Vừa rồi chính anh còn không dám dứt khoát bước tới, giờ lại đi mắng một con mèo. Nhưng cũng chính con mèo đã khiến anh bỏ ý định trầm mình. Minh sắp điên rồi. Minh điên mất thôi.
“Thằng khùng!”
Minh tự vả vào mặt hai cái rồi bật cười chua chát. Anh chồm người tới ôm con mèo vào lòng, lấy sức đứng dậy. Bóng Minh nghiêng nghiêng dưới lòng đường và dần khuất sau dãy phố. Hết mưa. Mây tạnh trời lại quang, lộ ra những ngôi sao lấp lánh. Có một ngôi sao rất sáng nhưng lẻ loi ở một khoảng xa cuối chân trời.

***
5 năm trước, Minh đã tự tay khép lại cánh cửa giảng đường đại học sau khi tốt nghiệp cấp ba và vạch ra một con đường đi mới cho riêng mình. Minh vào Sài Gòn với ý chí lập nghiệp từ đôi bàn tay trắng. Vốn liếng Minh có được khi ấy ngoài sự chăm chỉ, cần mẫn và một trí óc nhạy bén thì còn có hai chữ “kiêu ngạo”. Hai chữ thôi nhưng nó đã khiến Minh đi đến bước đường của ngày hôm nay.
Nửa thập kỷ đi qua, biết bao nhiêu thăng trầm và biến cố xảy đến với cuộc đời Minh. Anh đã từng đứng trên đỉnh vinh quang, được người khác công nhận và ca ngợi. Còn bây giờ Minh đã vấp ngã. Ngã rất đau. Trên vai là gánh nặng nợ nần mà một năm trước anh đã sa đà, chìm đắm. Anh vay được chừng ấy tiền đều bằng uy tín cá nhân và sự liều lĩnh. Minh không phải kiểu người tệ nạn, thích chơi bời nhậu nhẹt hay cờ bạc. Ngược lại anh rất đam mê và nhiệt huyết với nghề. Sau đại dịch Covid-19, công việc gặp nhiều khó khăn. Vì muốn trở thành quản lý Minh không ngần ngại lao đầu vực dậy thị trường bằng tất cả những gì anh có, cho dù là vay nợ. Dần dà anh mất kiểm soát chi tiêu mà đồng lương lại chẳng đủ bù đắp. Cứ thế khoản nợ ban đầu vài mươi triệu cứ chồng chất cho đến khi thành hai trăm, Minh mới bàng hoàng vỡ lẽ. Minh sai rồi. Minh giấu nhẹm với gia đình. Anh không muốn ba mẹ lo lắng chuyện đứa con đang nợ người ta đến hàng trăm triệu khi chỉ mới 20 tuổi đầu. Trong khi gia đình Minh cũng đang khó khăn giăng đầy.

Tâm trí cả ngày vướng bận chuyện nợ nần. Đầu óc quay cuồng trong mớ hỗn độn cơm áo gạo tiền khiến Minh thật sự mệt mỏi. Công việc chểnh mảng vì làm hoài vẫn không khởi sắc, thu nhập ngày một giảm sút. Minh bế tắc, nhưng cái tôi lại quá cao. Lòng tự trọng và tính cố chấp đã không cho phép Minh cầu cứu gia đình. Nhiều lần ba mẹ gọi hỏi thăm, ngỏ ý gửi tiền chi tiêu nhưng Minh đều từ chối. Minh lấy đâu ra dũng khí để khước từ như thế chứ? Vì Minh quá kiêu ngạo. Anh nghĩ mình có thể giải quyết được tất cả mọi chuyện, có thể kiểm soát tốt cuộc đời mà không cần phải dựa dẫm vào một ai cho dù là gia đình, là chính ba mẹ yêu quý.
HẾT PHẦN 1
Add new comment