[RADIO TRUYỆN NGẮN #88] MÁ THẰNG NAM - Phần 2
📻 Truyện ngắn: MÁ THẰNG NAM (Phần 2)
🖊Sáng tác: Bánh Bao Xíu Mại
🎙Giọng đọc: Sương Võ
🎼Âm nhạc: Vũ Đặng Quốc Việt - The Wonder Of Love
📷Thiết kế hình ảnh: Hồng Nhật - Lê Anh Thư
“Cậu Tư! Cậu Tư! Lại biểu coi.”
“Chi vậy chị Hai?”
“Có cái này hay lắm nè. Lẹ lẹ coi. Nè, con chó tui mới dắt về đó.”
“Chèn đét ơi! Chị Hai mua hồi nào mà lẹ dữ vậy? Chị Hai đặt tên chưa? Úi cha.” Cậu Tư vừa cười vừa ngồi xuống, ôm con chó đang dính chặt bên bắp chân. “Quấn người thiệt đó.”
“Mới nhặt về sáng nay à. Tui cho nó mỗi miếng khoai, nó cứ đi theo vầy đó. Tui tính kêu là Mật.”
Thằng Nam trốn ra ngoài bờ đất, dòng tai nghe lỏm cuộc nói chuyện của má với cậu Tư. Chưa bao giờ nó thấy cậu Tư cười nói dễ chịu như thế với nó cả. Thằng Nam hằn học nhìn con chó nhảy chồm chồm trên chân cậu. Con Mật kể cũng khôn lắm, rõ là trưa nay, nó hằm hè suốt với thằng Nam, thế mà giờ đã vẫy tít đuôi lấy lòng cậu Tư. Thằng Nam trề môi, mất hứng ném một viên đá xuống dưới lòng sông.
“Nam!”
Má đột nhiên gọi nó từ trên chòi. Thằng Nam giật nảy mình, dạ ran một tiếng.
“Trông nhà nghe, tao với cậu Tư đem con Mật đi tiêm phòng.”
Lại còn đem con Mật đi tiêm phòng nữa chứ. Má giàu từ lúc nào mà thằng Nam hổng biết đó.
“Đấy! Nuôi con chó còn hơn con người.”

Giọng cậu Tư móc mỉa, cố ý nói to để thằng Nam nghe thấy. Thằng Nam tức mà chẳng làm được gì. Hốc mắt nó chốc lại nóng bừng. Nó bứt bừa một cây lau sậy, nghiến răng, tuốt hết sợi lau, rồi vứt xuống sông.
Mấy ngày sau đó, con Mật ngày càng dính má. Chiều nào má cũng ngồi ăn với nó, chẳng mấy chốc con Mật béo húp béo híp. Có mấy bận, má còn quên mất, không gọi thằng Nam lên dọn cơm. Thằng nhỏ thì cứ lủi thủi trốn ngoài bờ kè suốt, mãi tới khuya mới chịu trèo về. Nhưng nào có yên, con Mật thấy động, sủa banh chành nhà, má tưởng trộm, bật dậy giữa đêm. Thằng Nam bị má rầy cho mấy bận.
Thế là thằng Nam thù con Mật ghê gớm lắm. Cứ khi nào nghía không thấy má nó, nó lại đạp con Mật một cái, cho con Mật sủa om sòm.
Nhưng con Mật cũng khôn. Nó biết thằng Nam không dám làm gì nó trước mặt má, nên bám dính má thằng Nam. Rồi ỷ có má, con Mật bày trò trêu tức thằng nhỏ. Thằng Nam ức lắm mà chưa nghĩ ra kế gì trả thù.

***
“Tao ra chợ, bây ở nhà nhớ cho con Mật ăn nghe không?”
Thằng Nam nghe má nói, gật lấy gật để. Ít khi nào má thấy nó lại hăng hái, nhanh nhẹn nghe lời má tới thế.
Bóng má vừa khuất, thằng Nam đã dí con chó, nheo mắt vừa nói.
“Phen này mầy chết nha Mật. Má tao đi rồi, xem ai ra mặt cho mày.”
***
“Ủa? Xe thằng Tư mà ta? Sao nay nó lại chạy qua nhà mình thế nhỉ?”
Chiều tối má mới về tới nhà. Trong cái làn nhựa, là nửa con gà, với ít thịt bò. Dạo này thằng Nam biếng ăn, má lo nó buồn vụ thi cử, may nay má xông xênh, nên mới mua được đồ ăn ngon. Thế nào mà vừa tới trước nhà bè, má đã nghe giọng cậu Tư.
“À, chị Hai đây rồi. Chị ra coi thằng con chị nè.”
Má vội vàng chạy lên trên nhà.
“Nó bỏ bả con Mật đó chị.”
Cậu Tư vẫn huyên thuyên mà má không nghe nổi lời nào vào tai nữa. Má nhìn thằng Nam. Nó đứng im, dựa sát vào cái cột, chẳng nói chẳng rằng. Rồi má không đả động gì tới thằng Nam nữa, má ôm con chó đang ngáp ngáp nằm trên mặt sàn, chạy ra xe đi cùng cậu Tư.
Tiếng bô xe bình bịch một hồi, rồi dần im ắng hẳn.
***

Má đi miết, tận khuya má mới về.
Lúc má thằng Nam về, mâm cơm đã bày sẵn. Thằng nhỏ thì ngồi thu lu trong cái chòi lá. Nhìn nó, má bực cũng không biết nên bực thế nào. Hẳn cậu Tư lúc sang cũng đã nạt nó một trận rồi. Nhưng, nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ tới con mình dám bỏ bả để giết một con chó, nghĩ tới khoản tiền rửa ruột cho con Mật, má nghĩ mà má ức. Má trào nước mắt mà hỏi thằng Nam.
“Nó làm gì mầy mà mầy ác với nó thế hả Nam? Tao dạy mầy thế hả?”
Má thật muốn bổ cái óc thằng con mình ra, xem nó nghĩ cái gì. Mặt thằng con má vẫn lầm lì. Nó cúi gằm, không dám ngước nhìn má một lần nào. Má cũng thương nó lắm chứ bộ. Tía nó mất, nó chịu thiệt thòi bao nhiêu, má cũng ráng cho nó bằng người đấy chứ. Mà sao… Rồi má nghĩ gì, má quệt tay, lau hết nước mắt trên mặt.
“Tao chịu mày hết nổi rồi. Mày không đi học gì nữa, mốt xuống nhà cậu Tư học việc, xuống cho thằng Tư nó dạy. Tao là tao chịu, tao không nói được mày nữa rồi.”
Một khoảng im lặng dài. Má nói thế, thằng Nam cũng chẳng đáp trả nửa lời, nhưng mà má nghe thấy tiếng thút thít. Tay thằng nhỏ cũng nắm chặt thành nắm đấm.
“Tao làm gì mà mầy khóc? Mầy thi trượt cả tháng nay, tao cũng có mắng mỏ gì mày đâu. Giờ có con chó tao nuôi mày cũng tính giết nó chết. Mầy thấy tao chưa đủ khổ hả Nam? Hả? Mầy trả lời tao xem nào?”
“Má…”
Thằng Nam mở miệng. Nhưng lúc này, họng nó đã nghẹt cả. Giọng nó run rẩy, đứt quãng. Nó nghiến răng, cố kìm cơn nấc.
“Má có cần con…” Lúc này thằng nhỏ đã khóc òa lên. Chữ nào chữ nấy dính liền lấy nhau. “Má có cần con nữa không má? Con có là con má nữa không má?”
Thằng Nam khóc như đứt ruột. Nước mắt nước mũi tèm nhèm cả. Má thằng Nam đứng sững sờ. Thằng con má khóc tới đỏ bừng cả mặt, gân trán, gân cổ nổi hết cả lên. Từ lúc tía nó mất, má đánh nó, la rầy nó thế nào, nó cũng chưa bao giờ khóc trước mặt má. Thế mà…
“Mầy…” Má lắp bắp. “Mầy nghĩ cái gì không vầy đó.”
Má vừa thương vừa giận. Không biết thằng nhỏ nghĩ quẩn cái gì không biết. Má cứ đứng đực ra, tay chân luống cuống chẳng biết làm gì hồi lâu. Còn thằng Nam dường như chẳng nghe lọt được lời má. Nó cứ rấm rứt, úp mặt vào đầu gối mà khóc.

Một lúc lâu sau, má nhìn thằng con mình khóc nức nở, thở dài bất lực. Rồi má lại gần nó, tay má vỗ lên vai nó, xoa lưng cho nó nguôi cơn.
“Tao không có bảo tao bỏ mầy. Mầy thi trượt, tao hổng nói, nhưng vụ con chó, mầy làm vầy là hổng có được.”
Tiếng khóc thằng Nam đã nhỏ lại, chỉ còn tiếng nấc rưng rức.
“Mốt mày đi học việc, kiếm cái nghề mần ăn. Tao chẳng mong bây cao sang gì, chỉ mong bây sống ra cái mặt người thôi.”
Má ôm lấy thằng Nam. Vòng tay má ấm nóng, mềm mại, thằng Nam vẫn chẳng dám nhìn má, nó úp mặt vào đầu gối, òa khóc nức nở.
Trời ban đêm im lìm, tiếng khóc của nó lẫn trong âm vọng của tiếng sóng mênh mang, rì rào vỗ vào bờ đất.
Bánh Bao Xíu Mại.
Add new comment