[RADIO TRUYỆN NGẮN #106] CHÒI THƠ ĐIÊN (Phần 2)

Sáng tác: An Tịnh - Giọng Đọc: Huy Tâm - Những Ngón Tay Đan
Thiết kế: Anh Thư_Hồng Nhật - 📸: Sưu tầm

📻 Truyện ngắn: CHÒI THƠ ĐIÊN (Phần 2)

🖊Sáng tác: An Tịnh

🎙Giọng đọc: Huy Tâm

🎼Âm nhạc: Vinh Trần 

📷Thiết kế hình ảnh: Hồng Nhật - Lê Anh Thư 

 

Hôm sau gã quay về đúng lúc ông Năm đang thong dong ngồi uống trà bên hiên. Gã mon men lại gần, ngồi xuống rất tự nhiên. Gã giở nắp quả dừa khô ra, sờ vào ấm trà. Thấy còn nóng, gã nhấc lên rồi rót ra ly đã vơi nửa cho ông Năm.

“Chắc tui phải đi một chuyến.”

Gã bắt chuyện. Ông Năm không hỏi, chỉ giương mắt nhìn xa xăm về phía đàn vịt đang tung tăng lội nước ao trước nhà.

“Là đi luôn đấy ông già!”

Ông Năm hớp một ngụm trà, mặt nhăn lại, nước mắt chảy ra bất ngờ. Thứ trà xanh lè này dễ gì làm ông cảm thấy đắng. Có chăng là gã sắp sửa ra đi nên ông mủi lòng. Ông Năm kéo vạt áo đã sờn màu lên lau nước mắt, đôi vai khẽ rung, hơi thở nặng nhọc đầy nghẹn ngào.

“Có gì đâu mà ông buồn. Tui đi rồi thì ông vui mới phải?”

“Tao vui mới khóc. Buồn tía tao. Mày đi thì già này đỡ khổ hơn thay.”

Thiết kế: Hồng Nhật - Anh Thư

 

Nói rồi ông cố cười khanh khách. Gã chẳng buồn cũng chẳng vui. Vẻ mặt của gã trước giờ vẫn thế. Không hay cười, mặt lúc nào cũng đơ đơ mất hồn, có lúc thì cau có, xéo xắt với đời. Ai cũng bảo gã điên là như vậy.

“Đầm Nguyệt có từ bao giờ?” - Gã hỏi.

“Từ khai thiên lập địa, nó đã có.”

“Vậy nàng Bân từ khi nào mà có?”

Ông Năm sững sờ trước câu hỏi ngáo ngơ. Chẳng phải nàng Bân do gã, vì gã và chính gã đẻ ra hay sao mà còn hỏi. Ông im lặng đợi xem gã nói gì, khéo ông điên theo gã rồi cuốn gói ra cái chòi sống đến hết tuổi già.

“Thật ra nàng Bân đến vào mỗi đêm trăng. Tui đã gặp cổ ở trên đầm, chèo thuyền hái súng và ca hát. Giọng hát quen lắm, trong veo như tiếng suối.”

Thiết kế: Hồng Nhật - Anh Thư

 

Một cơn gió thổi ngang qua hiên nhà làm lá khô trên mái rơi lả tả. Bất giác ông Năm rùng mình, sởn hết da gà. Ông đoán gã gặp phải ma rồi. Chắc chắn là như thế. Ly trà vừa kê lên miệng chợt ông hiểu ra liền dằn mạnh ly trà xuống chiếc bàn gỗ làm nước đánh mạnh vương vãi ra ngoài.

“Này, mày định đi đâu đấy?”

Gã nhìn thẳng vào mặt ông Năm, lạnh lùng đáp:

“Về nhà.”

Gã dửng dưng nói tiếp:

"Bên trấn Vọng. Có lẽ vậy. Chỉ nhớ mang máng.”

Ông Năm thở phào ra nhẹ nhõm, còn tưởng gã định đi theo nàng Bân quỷ dị kia. Nghe gã bảo phải về trấn Vọng vì nhà ở đấy ông liền cười mừng cho gã mà lòng thì cũng buồn bã cho mình. Ông mân mê ly trà, ngắm nó rất kỹ. Gã đi rồi, ông buồn lắm.

Gã vào trong sửa soạn rồi quay ra đưa ông Năm một xấp giấy. Gã bảo đấy là toàn bộ những bài thơ nàng Bân mà gã đã viết ra, bảo ông bán đi kiếm tiền trang trải. Ông Năm nhận lấy, giở ra trang đầu là bài thơ gã sáng tác lúc ngồi say sưa với ông trong căn chòi bên đầm Nguyệt. Kỷ niệm ùa về khiến ông rơm rớm nước mắt, không sao rời khỏi những vần thơ. Còn gã đã rời đi, không nán lại thêm giây phút nào. Gã không chịu được cái cảnh một ông già ngoài sáu mươi bậc khóc như trẻ lên ba. Và gã không muốn mình chùn bước trở về trấn Vọng.

Trấn Vọng không xa. Dùng thuyền vượt đầm Nguyệt rồi mon theo con đường mòn đi qua núi là đến. Gã đi không ngừng nghỉ, đến xế chiều là bước chân vào trấn. Thôn dân sống quây quần đông đúc, người tới lui dắt trâu đuổi chó rộn ràng. Gã thấy thân thuộc quá.

Thiết kế: Hồng Nhật - Anh Thư

 

Gặp ai gã cũng hỏi thăm về nàng Bân. Dù miêu tả chi tiết dáng dấp, mái tóc, đến bộ đồ thường hay mặc của nàng nhưng chẳng một ai biết. Cứ thế gã dò la khắp chốn nhưng không có kết quả. Gã tuyệt vọng, định buông xuôi tất cả và xem rằng chỉ là ảo vọng và điên khùng như người đời nói. Hay là gã nên quay lại về làng Gạo và làm một “Chòi Thơ Điên” sống hết đời?

“Này chàng trai trẻ, ta nghe nói cậu đang tìm một cô gái có phải không?”

Gã gật đầu, ánh mắt lơ đễnh chẳng còn muốn quan tâm. Nếu không phải là một câu trả lời vô vị thì cũng là một cô gái chẳng phải nàng Bân.

“Ta biết cô Bân đang ở đâu!”

Sao ông sư này lại biết nàng Bân? Cả một buổi chiều gã không hề nói với ai rằng cô gái gã tìm kiếm tên Bân cả. Gã đâm ra hoang mang. Nhà sư bí ẩn xuất hiện bất thình lình rồi dẫn gã đến bên bờ sông lớn, nước chảy khá xiết. Sư ung dung nói:

“Con sông này chảy về đầm Nguyệt ở bên kia núi. Ba năm trước, cô gái tên Bân đã tự vẫn ở đây vì ba mẹ ép hôn. Đến bây giờ vẫn chưa tìm được. Tội nghiệp!”

Thiết kế: Hồng Nhật - Anh Thư

 

Sét đánh đì đùng bên mang tai gã. Hóa ra nàng Bân có thật nhưng nàng đã chết rồi. Gã ôm đầu, có chút say sẩm mặt mày. Hình bóng nàng Bân hiện ra ngày một rõ ràng hơn trong tâm trí. Cô gái có nước da trắng ngần, miệng mỉm cười duyên đẹp như trăng vành.

“Cô gái có một tình nhân. Anh ta cũng đã mất tích từ dạo đó. Bây giờ thì đang đứng ở đây!”

Một ký ức mơ hồ lại đến khiến gã quay cuồng, đầu óc choáng váng. Thoáng mơ màng, gã thấy mình bị ngã, đầu đập mạnh vào mạn thuyền. Con thuyền lặng lẽ giữa mặt hồ còn gã đang chìm dần xuống nước, tối tăm và lạnh lẽo. Gã nhớ lại chuyện xưa. Nhớ lại mình đến từ đâu, mình là ai và nàng Bân là ai. Gã quỳ gục nức nở khóc.

Chuông chùa trấn Vọng vang xa đánh động hồn người chất chữa những não phiền, đau khổ. Đàn cò vỗ cánh lũ lượt bay, thoát cái đã tít xa chỉ còn là những chấm đen li ti giữa nền trời. Gã tỉnh rồi. Gã tỉnh giấc sau cơn mê phàm trần. Tiếng gõ mõ “cốc cốc” văng vẳng lại gần, nhịp đều nhịp.

Chiều buông, mây trời loang lổ tím.

 

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.