[RADIO TRUYỆN NGẮN #101] MÙI DẦU XANH (Phần 1)

Sáng tác: Trí Nghiên - Giọng đọc: Chương Dương - Những Ngón Tay Đan
Thiết kế: HỒNG NHẬT - ANH THƯ

📻 Truyện ngắn: MÙI DẦU XANH (Phần 1)
🖊Sáng tác: Trí Nghiên
🎙Giọng đọc: Chương Dương
🎼Âm nhạc: Vũ Đặng Quốc Việt: The Wonder Of Love
📷Thiết kế hình ảnh: Hồng Nhật - Lê Anh Thư

 

Muốn hay không, thì nó vẫn phải chấp nhận sự thật rằng: Bầy con của ông bà Sáu không ai cho phép nó nán lại căn nhà thêm một phút giây nào nữa, chứ đừng nói chấp nhận nó như một thành viên trong gia đình.

Nó - thằng Tửng, con của người đàn bà điên chết dưới bánh xe của hung thần xa lộ mấy năm trước. 

Bà điên đến từ đâu? Xuất hiện từ khi nào? Ở Cái miệt này người ta cũng chả hơi sức đâu để tâm. Gọi bà điên vậy thôi, chứ trông bộ dạng người phụ nữ mắc bệnh tâm thần kia cũng còn trẻ, dắt theo một đứa nhỏ đi lang thang khắp chợ xin ăn.

Thiết kế: Hồng Nhật - Anh Thư

 

Bộ dạng bà ngẩn ngơ, ai gọi cũng không đáp. Người trong chợ sợ bà đứng trước sạp hàng ảnh hưởng việc làm ăn nên cũng đem cho bà khi thì cái bánh, khi thì bó xôi rồi đuổi đi. 

Thằng nhóc bà dắt theo thì ngoài bộ dạng rách rưới lấm lem ra trông cũng ngồ ngộ. Ngặt nỗi không đứa trẻ nào trong chợ chơi với nó bởi lẽ cha mẹ chúng cũng cấm. Thế nhưng nó vẫn vui vẻ miệng cười toe toét chạy theo mẹ, tự chơi trong lúc mẹ xin ăn, có lúc còn huýt sáo nữa. Nên mọi người mới gọi nó là Tửng. Thằng Tửng vẫn thường thấy người ta nhìn mẹ con nó với cái nhìn thương cảm rồi nói:

“Ai mà thất đức để đẻ ra thằng nhỏ như vầy.”

Thằng Tửng còn quá nhỏ để hiểu lời cay độc của người lớn - một người đàn bà điên lang thang phải bị ép trưởng thành mới đẻ ra được đứa nhỏ như mình.

Bà ấy điên, nhưng ai động vào thằng bé thì bà lồng lên như chó dữ. Ngặt nỗi cái vẻ dữ dằn vô hại lại khiến lũ nhỏ trẻ con thích thú trêu chọc, cho “bà điên” rượt chạy rồi xúm lại cười.

Hôm đó cũng như vậy, lũ trẻ con trong chợ lại tiếp tục rủ nhau đi châm chọc hai mẹ con. Thấy thằng Tửng không để ý, thằng cầm đầu to béo nảy ra một ý, rủ mấy đứa khác nhặt sỏi, đá ném về phía thằng Tửng, như cái cách mà tụi nó vẫn thường trêu chọc con chó giữ cửa của bà Tám tiệm tạp hoá.

Viên đá to đập trúng trán thằng Tửng, máu tươi chảy xuống. Bà Điên gào thét như phát cuồng, chạy dồn theo lũ trẻ con. Một thằng nhóc con sợ quá chạy ra khỏi chợ, băng qua đường.

Thiết kế: Hồng Nhật - Anh Thư

Bà Điên dồn theo sắp tóm trúng thằng bé thì bất chợt tiếng tông xe khô khốc vang lên. Máu lênh láng chảy ra từ gầm xe tải. Tài xế bỏ chạy, người  đàn bà xấu số ra đi,  không một ai rảnh mà bỏ công kiện tụng vụ tai nạn của mụ đàn bà điên. Người ta xúm lại xem rồi bàn tán xôn xao cuối cùng cũng chỉ đắp tấm chiếu - món đồ có giá trị duy nhất mẹ con bà điên sở hữu. Manh chiếu tả tơi đến mức không gói ghém được thân xác gầy nhom người phụ nữ, để lộ bộ đồ dính máu và cánh tay lặt lìa ra khỏi chiếu. Họ chôn bà trên miếng đất bỏ hoang. Nó mồ côi, mất luôn manh chiếu. Dù vậy, thằng nhỏ vẫn ngủ trên kệ thịt bốc mùi khi đêm về và ăn những thứ người ta bố thí như những ngày có mẹ.

Cho đến khi thằng nhỏ gặp ông - cụ già quên đường về khi đi ra chợ. Tửng biết rõ ông là ai, nó đâu có tửng như cái tên người ta đặt cho cái tên mà thiên hạ gọi cho xứng với thân phận là con của một kẻ điên. Độ rày ông hay đi lạc, mỗi đi ra tiệm tạp hoá của bà Tám uống trà với mấy ông bạn già cũng quên đường về miết. Còn nó thì luôn bị lạc, lạc loài!

Xã hội bon chen, con người vội vã, ở cái chợ trời tấp nập phía trước là cái tiệm của bà Tám không có đến nổi một người bỏ chút thời gian quý báu đưa ông già đãng trí về nhà. Chỉ mỗi thằng Tửng là người có dư dả thời gian đưa ông Sáu về tận nhà. Bởi lẽ, ngoài việc ăn xin đồ ăn thừa, hay những thứ người ta sẵn sàng bố thí thì thằng nhỏ chẳng bận rộn việc gì. 

Người ta kêu ông Sáu bị lẫn, mà ông đâu có lẫn. Nó cứ nghe ông kể về thằng Tư, con út, rồi đến thằng Hai thuở bé thế nào không xót một chi tiết, lắm lúc Tửng nghĩ ông giả đò bị lẫn. Những rồi cũng đưa ông về nhà trao tận tay bà Sáu. Lâu ngày thành quen.

Thiết kế: Hồng Nhật - Anh Thư

 

Hai ông bà biết nó cơ nhỡ nên ngủ tạm bợ ở chợ lúc về đêm, còn gia cảnh ông bà thì đơn chiếc, nên muốn cho nó ở cùng ông bà. Thằng Tửng mừng lắm, nó được ông bà Sáu cho quần áo mới, được ăn bát canh cá lóc nóng hổi mỗi lần con nước lên. Những buổi trưa nó vẫn hay trèo vào lòng bà sáu ngủ, ngửi thấy mùi dầu gió xanh ngày một trở nên thân quen. Cái mùi dầu chữa đau nhức xương, khớp, và mấy vết muỗi đốt trên người thằng bé.

Bởi lẽ đời đảo điên người ta có thể chấp nhận đem con vật bị vứt bên đường về nuôi còn đứa trẻ bị gán cho cái danh điên khùng thì không. Lũ con ông lão biết được tin tự dưng lại về. Họ về chỉ để đuổi thằng Tửng đi. Nghe tiếng con Út rít nghe qua kẽ răng:

“Ba má có thấy buồn thì mua chó mèo về nuôi bầu bạn!”

Nhưng ông Sáu nhất quyết không chịu, nếu đuổi thằng Tửng đi thì một đứa phải về ở với ông. Mà đâu có đứa nào chịu về, nên Tửng được ở lại.

Thiết kế: Hồng Nhật - Anh Thư

Bà nhắc lại về ngày đầu nó theo ông về nhà. Khi ấy bà Sáu thấy nó còn ngượng nghịu rụt rè, không dám bước vào nhà nhìn thấy mà tội. Bà lại nghĩ đến vợ chồng mình. Ai đời, con cái đủ đầy, thế mà đến cái tuổi gần đất xa trời rồi mà ông bà lại chỉ có thể nương tựa vào nhau mà sống qua ngày. Hai ông bà cũng lớn tuổi, ăn cũng chả được nhiêu, tiền con cái gửi về cũng chẳng có chỗ mà tiêu. 

Bà thương cho phận bà, rồi thấy thương nó, dù sao cũng chỉ cần nuôi một miệng ăn cũng chẳng đáng bao nhiêu bà nghĩ thế, rồi sau khi tắm rửa sạch sẽ, lấy chai dầu gió xanh bôi lên vết cắn côn trùng khắp người nó, bà bới cho nó một bát cơm chan canh rau ngót nóng hổi, hơi ấm từ bàn tay dường như cũng sưởi ấm trái tim nó. 

HẾT PHẦN 1

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.