[RADIO TRUYỆN #105] CHÒI THƠ ĐIÊN (Phần 1)

Sáng tác: An Tịnh - Giọng Đọc: Huy Tâm - Những Ngón Tay Đan
Thiết kế: Hồng Nhật - 📸: Sưu tầm

📻 Truyện ngắn: CHÒI THƠ ĐIÊN (Phần 1)

🖊Sáng tác: An Tịnh

🎙Giọng đọc: Huy Tâm

🎼Âm nhạc: Vinh Trần 

📷Thiết kế hình ảnh: Hồng Nhật - Lê Anh Thư

 

Đông đi xuân tới, thoát đã một năm trôi. Chút không khí lạnh sót lại lãng vãng những ngày đầu năm khiến đất trời lúc giao mùa càng trở nên thi vị. Trong vườn những nụ hoa e ấp đợi sương tan để được nắng đầu xuân sưởi ấm. Vậy mà lòng người đã khai hoa.

Tình yêu, thứ cảm xúc diệu kỳ làm mê đắm thế nhân, như mật hoa quyến rũ ong bướm lao vào rồi tàn một kiếp. Gã nhà thơ làng Gạo cũng thế. Say mê nàng Bân như điếu đổ. Thế là gã quấn mình vào những áng thơ nồng nàn, cháy bỏng, rất tình, rất si. Người yêu… à không, người gã yêu chẳng yêu gã. Nhưng có là gì, miễn nàng Bân trong thơ gã đẹp là được. Kiêu sa và diễm lệ. Gã khoe như thế với người đời.

Thơ nàng Bân nổi tiếng khắp vùng nhưng chưa một tập nào được xuất bản. Có người hỏi thăm, ngỏ lời mua thơ để làm sách bán. Gã đóng sầm cửa, quát ầm ĩ.

“Thơ nào mà bán! Thơ nào mà bán!”

Thì thơ nàng Bân chứ thơ nào. Gã cũng biết là thế nhưng chỉ đáp lấy hai từ gọn lỏn.

“Vô giá!”

Từ đó không còn ai tò mò hỏi chuyện mua thơ nhưng gã vẫn cứ làm thơ rồi ngâm thơ mỗi tối. Gã dựng một cái chòi nhỏ cạnh đầm Nguyệt để đêm đến là chỗ cho gã ngắm trăng, uống rượu và si tình nàng Bân.

Thiết kế: Hồng Nhật - Anh Thư

 

Một lần gã ra chòi ngắm mây chiều dưới nước, tình cờ bắt gặp người thiếu nữ chèo thuyền hái súng bên kia đầm Nguyệt. Bóng dáng nàng thấp thoáng xa xăm nhưng ngay lập tức in sâu vào tâm trí gã. Trong đám thôn nữ hái súng chiều nao, dù áo xanh tím vàng có lẫn lộn gã vẫn biết đâu là nàng Bân. Cái tên “Bân” cũng là do gã đặt chứ gã nào đã gặp được người ta bao giờ.

Gã nhát lắm, chưa một lần tìm đến gặp nàng. Gã chỉ biết ém tâm tư lòng vào những vần thơ, vào văn chương lai láng để rồi hằng đêm nhấp rượu tương tư. Lâu dần, người nghe thơ gã cũng nảy sinh hồ nghi rằng gã yêu nàng Bân trong thơ hay người thiếu nữ hái súng nọ. Họ liền gọi gã là “Chòi Thơ Điên”.

Đêm rằm đầu năm, người trong làng tụ tập ăn uống, nhậu nhẹt rất náo nhiệt. Gã cũng góp mặt nhưng suốt buổi chỉ cắm đầu uống. Quá đêm trăng đã lên cao, tròn vành rất đẹp. Ánh sáng màu ngà tắm khắp mặt đất, lung linh nhảy múa trên đầm Nguyệt.

Gã nhìn trăng méo mó dưới nước, khẽ cười khinh bạc. Hai mắt gã trợn ngược lên lớn tiếng mắng:

“Tại sao mày tròn? Cớ gì mày tròn rồi ngày mai lại khuyết? Mày giỡn mặt tao à?”

Mọi người tưởng gã say nên chẳng đoái hoài, cứ vô tư rôm rả nói cười. Gã nốc rượu ừng ực, mắt vẫn nhìn hau háu vào ánh trăng im lìm.

“Nè, chớ lơ là kẻo nó buồn tình nhảy xuống đầm thì nguy đấy!”

Thiết kế: Hồng Nhật - Anh Thư

 

Người trong làng nói với nhau như thế rồi cười phá lên. Ông Năm lững thững đi ra. Tội nghiệp ông, đã ngoài sáu mươi rồi vẫn còn phải trông gã điên này. Ông thương lắm. Từ cái hồi ông Năm vớt gã ở dưới đầm Nguyệt lên đến nay đã ba năm rồi. Vẫn không ai biết tại sao gã lại chới với ở giữa đầm lúc chập choạng tối và gã từ đâu đến. Người ta đồn ầm lên gã là Hà Bá hiện thân. Người thì nói gã từ trấn Vọng bên kia núi sang chơi, chẳng may rơi xuống đầm, mất trí nhớ nên cứ u mê cái cô nàng Bân mà chẳng ai mảy may biết mặt. Mỗi người một ý, câu chuyện buôn dưa bán lê bình thường bỗng chốc hóa ly kỳ. Gã chẳng để tâm.

Thế là ông già Năm cưu mang gã. Lúc trước gã còn ra đồng phụ việc, kiếm cơm cùng ông Năm. Mãi cho đến khi gặp cô thiếu nữ nọ, gã hóa thành người mất trí. Công việc đồng áng bỏ bê, suốt ngày gã cứ mơ mộng vẽ vời, hết đọc thơ ca, lại tới nhảy múa uống rượu, ru rú trong nhà. Suốt một năm như thế, nhiều lúc ông Năm phát điên lên muốn tống cổ gã ra khỏi nhà. Nhưng một con người giàu lòng trắc ẩn như ông Năm sao có thể vô tình đến thế. Ông thủ thỉ với mấy ông bạn già rằng chính ông rước của nợ về, âu cũng là số trời không thể né tránh. Nói là thế, ai ai cũng biết ông dối lòng mình. Ông không nỡ đuổi gã.

“Đêm nay rượu ngon, trăng sáng, đông người vui như hè hội. Có ngậm rượu phun thơ được không?”

Ông Năm ném cho gã ánh nhìn nửa thách thức, nửa mong đợi. Chính ông cũng thèm thơ gã. Gã quay sang nhìn chằm chằm, chụp lấy vai ông vỗ nhẹ, thều thào đáp.

“Cảm ơn ông già. Tui đội ơn ông.”

Thiết kế: Hồng Nhật - Anh Thư

 

Ông Năm không nói, chỉ mỉm cười hiền từ nhìn gã với ánh mắt đầy âu yếm của một người cha già. Gã cũng nhận ra. Mắt rơi lệ, sóng mũi cay xè. Gã buông tay ra rồi ngất nga ngất ngưởng đi về chòi. Đêm nay trăng sáng vằng vặc có thể nhìn rõ khắp mặt đầm, xa xa bên kia lập lòe đom đóm khiến khung cảnh muôn phần huyền ảo. Gã trầm giọng, đọc từng câu thơ.

“Trăng lên mươi thước rượu một bầu

Lệ dâng sầu cạn hỏi vì đâu

Người điên người say rằng ai tỉnh

Giữa lúc hồng trần bể nương dâu…”

Trăng lên đỉnh tiệc mới chịu tàn, ai về nhà nấy. Còn “Chòi Thơ Điên” đã say giấc tựa lúc nào. Gã nằm trên chiếc chõng tre trong căn chòi, người đắp chăn ấm. Là ông Năm đắp cho. Ông sợ đêm đến gió độc luồng vào đem gã đi mất. Bên ngoài sương buông xuống mặt hồ, ánh trăng bàng bạc soi rất ma mị.

    HẾT PHẦN 1

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.