[RADIO 272] THẤM THOÁT THOI ĐƯA

Sáng tác: Mưa (Bích Nguyệt) - Những Ngón Tay Đan
Thiết kế: Anh Thư _Hồng Nhật - 📸: Sưu tầm

📻Tản văn: THẤM THOẮT THOI ĐƯA
🖊Sáng tác: Mưa (Bích Nguyệt)
🎙Giọng đọc: Vy Vy
🎼Âm nhạc: Sưu Tầm
📷Thiết kế hình ảnh: Hồng Nhật - Lê Anh Thư

Cuộc sống chốn thành thị xa hoa không hẳn là tốt đúng không? Đôi lúc lòng ta cũng cần bình yên lắng lại. Cần không gian thân thuộc để nghĩ lại những gì đã qua. Nghĩ lại xem mình nên tiếp tục hay dừng lại để chọn một con đường khác. Thấm thoát thoi đưa quê hương giờ ra sao rồi? Chúng ta hãy cùng tác giả Mưa trải qua những cung bậc cảm xúc ấy nhé.

Ngoái đầu quá khứ đã mù sương. Tôi ngồi trong ngôi nhà lớn lên từ thơ ấu, nghê tiếng lũ chim sâu lích chích trên lũy tre. 

Bôn ba nơi thành phố nhiều năm, lúc còn hồn nhiên và vô tư. Bỗng một hôm thấy lòng mình cộm lên nhiều quá những nỗi buồn. Thành phố ngột ngạt và đông đúc khiến đứa trẻ trong tôi dở thói quấy khóc. Muộn phiền quanh quẩn áo cơm, cuộc gọi vào một chiều muộn của cha đã làm cho tôi có đủ động lực để cam đảm từ bỏ một công việc ổn định để về nhà. Chỉ vì tha phương lâu ngày, mẹ cha đã già theo năm tháng. Sức khỏe của ba tôi không tốt. Ba nói nếu cảm thấy mỏi mệt thì hãy về nhà. Ở nhà thử một thời gian, tự làm những công việc như ở quê trước đây khi con còn nhỏ. Có thể sẽ mở ra một bước đi mới. Hoặc ở nhà để trồng rau, nuôi gà cũng được." Có gì dùng nấy thôi con"

Thiết kế: AT_HN - Ảnh: Sưu tầm
   Thiết kế: AT_HN - 📸: Sưu tầm

Hành trang lúc ra đi hay trở về của tôi cũng đều hạn chế. Chẳng có gì nhiều nhặn đáng giá. Chỉ khác lúc đi là lúc về tôi còn mang theo lỉnh kỉnh vài món quà cho cha mẹ và các em. 

Quê vẫn bình yên và hiền như thuở nhỏ. Nhưng tôi thì đã lớn và những người già trong tuổi thơ của tôi thì đã theo gió mây đi về một nơi xa xôi nào đó. Chỉ còn lại một ông cụ ở một ngôi nhà nhỏ góc xóm tôi. Thỉnh thoảng tôi vẫn thường thấy cụ đi trên đường làng với dáng vẻ già yếu. Bất giác lòng cộm lên một nỗi buồn vì nhớ thương. Trần gian này, mỗi cuộc gặp gỡ đều phải có chia xa. Ai đến đây đều sẽ phải rời đi. Mỗi ngày chúng ra bước đến, là xích gần hơn đến sự ly biệt. Làm sao để không khỏi bùi ngùi. 

Thiết kế: AT_HN - Ảnh: Sưu tầm
   Thiết kế: AT_HN - 📸: Sưu tầm

Tiếng ve kêu râm ran trên tàn lá báo hiệu mùa hè đã bước chân vào đầu ngõ tự bao giờ. Tôi vẫn giữ những thói quen cũ như cái tính cách không chịu thay đổi của mình vậy. Vẫn nấu nước mỗi sáng. Vẫn quét lá, nhổ cỏ. Thích ngồi loay hoay ngoài vườn. Thích ngước mắt lên bầu trời cao rộng mỗi buổi chiều khi hoàng hôn buông xuống. Bầu trời bao la đang ôm lấy tất cả những điều hiện hữu trong cuộc sống này và tôi tin rằng bầu trời đang giữ tuổi thơ của mình trên đó. Những tiếng cười trong veo, những trái ổi chua, trái mít ngọt. Những năm tháng hồn nhiên nhất của cuộc đời tôi bầu trời sẽ giữ lại. 

Không thể nào níu cho thời gian ngừng trôi. Cũng không thể khiến thời gian quay trở lại. Năm tháng vẫn trôi đi tuần tự như quy luật vốn có vậy rồi. Chỉ có chúng ta là bồi hồi tiếc nhớ, ôm ấp những điều đẹp đẽ của mình để vỗ về thương yêu. 

Thiết kế: AT_HN - Ảnh: Sưu tầm
   Thiết kế: AT_HN - 📸: Sưu tầm

Tôi yêu thôn xóm làng quê. Cho dẫu vẫn có nhiều điều không hề vui vẻ. Như khi lòng người tính toán tị hiềm, ganh ghét đố kỵ tranh nhau từng lát cuốc, từng miếng đất. Cũng có những lúc chén bát va vào nhau đổ vỡ, người lớn đâu chắc chắn là sẽ luôn đúng, người lớn cũng có lỗi lầm. Nhưng mà những điều không như ý, những điều không đẹp đẽ đó chỉ làm tôi buồn trong thoáng chốc. Bởi không ai khờ dại gì lại đi nhìn vào những thứ xấu xa để tự làm trái tim mình tổn thương. Tổn thương là điều không ai mong muốn. Chi bằng bỏ qua. 

Vẫn là tiếng ve gọi hè, xác con ve sầu bám trên cây. Vẫn đàn gà con chiêm chiếp sau hè. Vẫn dòng sông êm ả trôi thênh thang. Vẫn lũy tre cây cỏ yên bình. Cho dù thời gian cứ thấm thoắt thoi đưa thì quê vẫn hiền như Mẹ. Quê vẫn đẹp đẽ và bình yên như vốn có trên đời.

  Bích Nguyệt

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.