Nỗi buồn không tên 

Sáng tác: Hạ Linh - Những Ngón Tay Đan

 

Ngồi bên khung cửa sổ, đếm từng giờ, từng phút, từng giây. Đã bao lâu không nhìn lại những kỉ vật bỏ trong chiếc hộp nhỏ, lòng bỗng nặng thêm vài phần.

Hôm nay tôi buồn, một nỗi buồn không tên, không nói thành lời. Chỉ ngồi một chỗ, nhìn ngắm bầu trời trút xuống từng hạt mưa, đem nỗi buồn gửi vào cơn mưa ấy.

Có những lúc cảm thấy bản thân thật tồi tệ. Làm cho người mình thương thất vọng về mình. Có những lúc luôn ỷ lại, luôn chờ đợi. Nhưng không rõ rốt cục là mình đang chờ đợi điều gì.

Mang theo một chút buồn, tôi lết bước cất chiếc hộp vào trong ngăn kéo tủ. Những hạt bụi có thể phủi mờ, nhưng không thể xóa hết vết thương nơi đáy tim. Nếu đã không thể quên, chi bằng hãy lau thật sạch những hạt bụi đó. Rồi sau đó nhẹ nhàng dành một góc nhỏ nơi trái tim, cất vào đó. Kỉ niệm đã qua, tuy đau nhưng cũng chứa nhiều những niềm vui. Cất đi, để khi nhìn lại những năm tháng đó, trong thâm tâm tôi vẫn luôn hiểu rằng nó luôn luôn tồn tại một cách đẹp đẽ. Có lẽ, khi đã không còn thương nữa, con người cũng mãi mãi chỉ muốn quên đi. Thời gian có thể quên, nhưng không thể quên nhanh như ta muốn.

Bước đến bên bàn, pha một ly cafe nóng hổi, mở một bản nhạc xưa cũ. Vừa uống cafe vừa nghiền ngẫm bản nhạc cũ có lẽ là một cách giải trí phù hợp với những con người trầm tĩnh như tôi. Không phải ít nói, nhưng những thứ qua đí ít nhiều cũng để lại một chút dư vị không hề dễ chịu.

Bỏ qua tất cả, tôi trở về với chính mình. Cố gắng từng ngày để không làm người tôi thương phải buồn vì tôi nữa. Mong là được như vậy.

Hạ Linh

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.