NGÀY HÔM QUA HÃY NGỦ YÊN

Trích dẫn hay - Biên tập và dẫn: MC Thu Nga - Lê Quang
A

Chủ đề: Ngày hôm qua hãy ngủ yên

Sáng tác:

Những gì đã qua hãy để nó qua đi! (Gi)

Tập quên (Kim Ngọc Bích)

Sống cuộc đời cô gái tuổi 20 trong hình hài kẻ hơn mình một giáp (Hạ Cửu Long)

Biên tập và dẫn: MC Thu Nga với sự hỗ trợ của MC Lê Quang

Âm nhạc: Vinh Trần

Hình ảnh: Nhật Hoàng

 

NHỮNG GÌ ĐÃ QUA HÃY ĐỂ NÓ QUA ĐI (Gi)

Những điều đã từng diễn ra trong quá khứ thật lạ lùng. Dù là bằng cách này hay cách khác thì khi bắt gặp những khung cảnh, những con người cũ cũng sẽ đều khiến mình nghĩ về những điều đã qua.

Hôm nay Hà Nội bỗng đổ cơn mưa, đường phố ướt nhẹp suốt quãng đường tan tầm của tôi. Về tới nhà, đứng ở ban công ngắm nhìn cảnh vật xung quanh tôi như mường tượng lại ngày mưa của những tháng ngày cũ.

Ở nơi ngực trái của tôi không còn cảm giác đau, cũng chẳng còn cảm giác nhớ nhung tới quặn thắt. Chỉ là trong khoảnh khắc, khi mà có quá nhiều thứ tương đồng với đoạn kỷ niệm ấy lại khiến tôi thoáng nhớ lại chút thôi.

Chắc có lẽ đến mãi sau này khi có bất kỳ một điều gì đó giống với những điều mà tôi từng trải qua thì tôi sẽ đều dành chút thời gian để nghĩ về nó.

Tôi có một người bạn, mỗi lần thấy tôi thốt ra lời nào liên quan đến chuyện quá khứ đều nhảy dựng lên bảo rằng tôi bị điên hay gì mà cứ cài nhai mấy câu chuyện xưa như diễm? Và người bạn đó còn đe dọa sẽ nghỉ chơi nếu tôi manh nha muốn nhóm lại cuộc tình xưa.

Khi nghe những lời lẽ đó tôi chỉ bật cười. Tôi không trách cũng không mắng người bạn đó quá để tâm tới cuộc sống của tôi, bởi mỗi người mỗi quan điểm. Đối với tôi có thể việc thi thoảng nhắc đến kỷ niệm cũ là bình thường nhưng đối với người khác thì lại là điều ngu ngốc tột cùng.

Chúng ta không thể can thiệp vào quan điểm sống của nhau, chỉ có thể giải thích để tất cả đều có cái nhìn đúng đắn và bớt tiêu cực. Kỷ niệm dù vui hay buồn đều là những điều đáng được nâng niu và trân trọng. Miễn sao việc chúng ta nhắc tới chúng không khiến cuộc sống hiện tại bị đảo lộn thì chúng ta cứ làm. Còn những gì đã qua hãy để nó thật sự qua đi, đừng cố gắng níu kéo hay quỵ lụy van xin! Bởi nếu có thể nối lại thì ngay tại thời điểm đó đã nối lại được rồi!
    Gi

A
📷: Sưu tầm

-------------

 

TẬP QUÊN (Kim Ngọc Bích)

Em ngồi co ro trong căn phòng với hai gam màu xanh, trắng, đối diện xung quanh là bốn bức tường với những vệt ố ngã màu vì đã cũ. Cứ thế em thu mình trên chiếc giường sắt và không có ý định rời khỏi nó. Dù bị vật vã sốt liên tục, họng lại đau rát, toàn thân không còn sức lực em vẫn cứ lầm lì như thế, không nói, không cười, lười luôn cả ăn và cả việc từ chối điều trị...đôi mắt em cứ nhìn xa xăm qua khung cửa sổ, bao nhiêu ký ức một thoáng đã ùa về, dẫu em đã cố gắng để nó ngủ yên sâu tận bên trong trái tim em, nhưng nay nó đã thoát ra, cứ thế những nỗi đau trong quá khứ và cả những nỗi đau hiện tại đang bóp dần con tim em, mỗi một giờ cơn đau ấy lại dày thêm, đau đến nỗi làm em mất đi hoàn toàn cảm giác. Nếu là vết thương thể xác có thể sẽ lành sau một thời gian, nhưng vết thương hay nỗi đau về mặt tinh thần luôn dai dẳng trong trí nhớ của em, song hành cùng em theo năm tháng, điều đáng buồn là nó không hề vơi đi mà ngày càng hằn sâu vào trí nhớ, vào tận tâm can. Có đôi lần em đã tự vực dậy, học được cách buông bỏ và xoa dịu những vết thương lòng. Em tự tạo cho mình một cái vỏ bọc là một cô gái luôn cười, sẵn sàng xong pha mọi mặt trận dù khó hay dễ, luôn tỏ ra rất mạnh mẽ, là chỗ dựa cho bạn bè mỗi khi họ gặp chuyện không vui, ai nhìn vào luôn nghĩ em rất lạc quan, sống vô tư, nhưng khi trở về căn phòng bên bốn bức tường cởi chiếc vỏ bọc ra em chỉ là một cô gái chẳng hề mạnh mẽ, luôn mang một tâm hồn mỏng manh như pha lê và có thể vỡ vụn bất cứ khi nào.

A
📷: Sưu tầm

Em luôn tự hỏi có phải vốn dĩ cuộc đời có 3 ngày, ngày hôm qua là những hối tiếc, ngày hôm nay là để trân trọng và ngày mai là để hy vọng.
Ngày mai trở thành ngày hôm nay, ngày hôm nay trở thành ngày hôm qua. Ngày mai lại trở thành ngày hôm qua cứ lập đi lập lại theo một quy luật của tự nhiên. Cuộc đời của mỗi chúng ta cũng thế, không ai có thể tránh khỏi sinh, lão, bệnh, tử...đến rồi lại đi...em biết rất rõ thế mà em không thể nào ngừng đau xót về những chuyện xảy ra, hơn 7 ngày qua em như rớt xuống vực thẳm, nhìn qua màn hình điện thoại thấy đôi mắt mẹ đỏ hoe, dáng cha hao gầy vì lo lắng, từng câu nói lúc xưa của người bạn tri kỷ, từng lời hứa của em với anh và cả sự lo lắng cho người con trai em thương... Em cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi nó, sẽ cố gắng vực dậy bản thân mình thêm một lần nữa, em sẽ không phản kháng lại nỗi đau, chấp nhận chúng và cùng trưởng thành.
Chấp nhận và quên đi cái gì nên quên, để không chỉ lòng mình bình an và đó là cách để có được hạnh phúc. Cuộc sống luôn biến đổi, phải sống vui vẻ để đón nhận những điều tốt đẹp ở tương lai thay vì đắm chìm trong nỗi buồn của quá khứ. Việc gì đã qua thì cứ để nó trôi qua, cho bản thân một cơ hội đến với những điều mới mẻ hơn. Chỉ nốt hôm nay thôi em sẽ cố gắng đối mặt và bước qua nỗi đau ấy, em không thể bị nhấn chìm...ngày hôm qua hãy ngủ yên nhé.

   Kim Ngọc Bích

A
📷: Sưu tầm

-----------


SỐNG CUỘC ĐỜI CÔ GÁI 20 TUỔI TRONG HÌNH HÀI KẺ HƠN MÌNH MỘT CON GIÁP (Hạ Cửu Long)

- Em năm nay 32 tuổi, độc thân nhưng vui tính, cuộc sống miễn cưỡng có thể coi là ổn định anh ạ.

Em cười thật tươi, tay vuốt tóc mai, trả lời câu hỏi của gã trai đang vồn vã bằng cách lịch sự nhất có thể. Khẽ gập người chào rồi lật đật  leo lên chuyến xe buýt quen thuộc.

Như thường lệ gã trai đó sốc lắm khi biết em hơn tuổi gã. Trân trối nhìn bóng “em gái” mảnh mai đi khuất. Cha mẹ sinh em có khung xương bé nhỏ, tính cách nhí nhảnh nên bề ngoài trẻ hơn tuổi rất nhiều. Một vài “anh trai” nhìn lướt qua cứ nghĩ em còn nhỏ dại muốn bắt chuyện tán tỉnh. Nhưng những mối nhân duyên của em cũng chỉ đến rồi đi như thế. Thi thoảng ai đó sẽ có hứng thú cho đến khi biết số tuổi thật sự.

Phản ứng tự vệ của con người là một kiểu bản năng khi đối mặt với nguy cơ. Nhưng đến một tuổi tác nhất định thì dù chẳng có nguy cơ nào cả, em cũng dựng những vũ khí phòng vệ của mình lên chỉ để không bị làm phiền. Em biết, bề ngoài khó gần sẽ vô tình làm người khác tổn thương, nhưng nó như cái vỏ trứng vô hình ngăn em khỏi những cám dỗ tình cảm. Em cần sự an toàn cho bản tâm thanh thản, chứ chẳng cần những thổn thức chóng vánh, những hoan ái phiêu lưu.

Chuyến xe cuối ngày chen chúc lúc mới lăn bánh, dần thưa thớt đi vì người lên đã ít hơn người xuống. Khung cảnh ngoài cửa xe thay đổi nhàm chán lặp đi lặp lại những cảnh phim cũ mèm, chưa xem cảnh trước đã rõ cảnh sau. Trời nhạt dần dáng chiều chuyển muộn, đèn đường từng đốm mờ trở lên lấp lánh khi không gian xung quanh co lại đậm đặc tối đen.

A
📷: Sưu tầm

Lại vẫn là một cái ngõ nhỏ. Nêm chật những người với người và đủ thứ âm thanh ồn ã. Mười hai năm rồi, em chỉ đổi được chỗ ở chứ chẳng đổi được những góc ngõ khuất vắng hằn sâu trong lòng mình bấy lâu. Bà chủ quán nem thính thấy em về liền đon đả vẫy tay, em nhìn xẹt qua quầy hàng thầm nhẩm tính về bữa tối. Một bát canh mướp đun nước sôi bồng, một ít tai lợn rắc thêm nem thính, một túi cà pháo con con, thế là xong bữa.

Lại vẫn là một căn phòng nhỏ. Nêm chật những đồ với đồ, chỉ khác là đã ngày một gọn gàng và không còn mùi vị ẩm mốc. Mười hai năm rồi, em chỉ đổi được phòng trọ chứ chẳng đổi được cái ổ khoá hoen rỉ trong tâm hồn mình. Thu nhập cao hơn, em có thể thoải mái ở một mình mà không cần phải chia sẻ căn phòng của mình với bất cứ ai. Bà hàng xóm tốt bụng thấy em mở cửa mang sang một ít bún khô nhà làm, em sẵn lòng nhận, tủm tỉm cười nghĩ tới bữa sáng ngày mai đã không cần phải băn khoăn lựa chọn.

- Anh ơi, đèn nhà vệ sinh cháy rồi, công tắc bật chẳng lên.
- Đừng lo lắng, để đấy anh.

Miệng nói, tay làm, em lục chiếc hòm tôn nhỏ trong gầm giường moi ra một chiếc bóng đèn sơ cua, bụi một chút nhưng là hàng mới nguyên. Cẩn thận cắt cầu dao rồi bắc ghế soi đèn pin leo lên tiễn cựu nghênh tân. Xong xuôi em xoa hai tay hài lòng rồi lại trở về làm một cô gái bé bỏng, với chiếc áo ngủ dài chấm đến đầu gối. Nhưng nào đã yên.

- Chết tiệt, cái nhà vệ sinh lại có dấu hiệu tắc.
- Đừng lo lắng, để đấy anh.

Miệng nói, tay lại xắn áo lên vai để vào việc. Đeo găng tay, cầm cây thông bể phốt bằng cao su, em đánh rửa, thông sục, rắc hoá chất, thả vi sinh. Tiện tay thay luôn cả chiếc gioăng cao su ở bồn rửa bát.

- Anh đã nói là em nên thay bộ xả lavabo ruột gà này từ lâu rồi cơ mà.
- Gớm, em chẳng có tiền.
- Thế còn cái xi phông này thì sao, đừng nói vài chục nghìn cũng không có.
- Không có thật, để dành tiền còn ăn ốc.

Tự chửi rủa như một kẻ ngốc cũng là một cách hay để giảm bớt sự khó chịu. Căn trọ này rộng rãi, gần chỗ làm, giá cả phải chăng, nhưng hiềm nỗi nó rẻ vì nó hay mất nước, điện thì chập chờn lúc mạnh lúc yếu. Khốn nạn thật rõ là ở giữa thủ đô. Hôm trước có gã dặt dẹo cứ gọi điện, nhắn tin xin làm quen để tư vấn bán chung cư. Có lẽ cũng đã đến lúc em phải suy nghĩ về một buổi hẹn hò với gã.

A
📷: Sưu tầm

- Nếu em có một căn chung cư, em phải mua một chiếc xe máy anh ạ.
- Chẳng phải em đã có xe máy rồi sao?
- Có rồi, nhưng em đã đưa nó về quê. Vì em ghét nó. Giống như em ghét anh.

Em đã mua xe chỉ vì nghĩ đến việc hai đứa mình sẽ có phương tiện đi lại mỗi lần anh đến thăm em. Mua nó vì nghĩ ước mơ của hai đứa sẽ dần dần trở thành hiện thực từng thứ từng thứ một. Cuối cùng thì em nhận ra, anh cũng chỉ là một phần của lý do, không có anh em cũng sẽ thực hiện những ước mơ đó, dù chỉ có một mình.

- Em có biết bơi ra khơi và bơi vào bờ, cái nào khiến người ta tuyệt vọng nhanh hơn không?
- Chắc chắn là bơi ra khơi rồi.
- Không. Là bơi vào bờ, vì khi em phải đuổi theo những con sóng, em sẽ thấy mình chẳng nhích thêm được chút nào.

Có lẽ em là một tay bơi cừ khôi. Ngày nào cũng đuổi theo những con sóng vỗ vào bờ một cách tuyệt vọng. Em lầm lũi sống cuộc sống của mình mà không chịu khuất phục. Phải rồi, con sóng ấy phải đi về nơi mà nó thuộc về, những bờ cát trắng đầy nắng và những ngọn dừa xanh. Anh phải lập gia đình và có hạnh phúc riêng. Em thì vẫn vậy sống cuộc đời của cô gái tuổi 20 trong hình hài của người phụ nữ hơn mình một giáp. 
   Hạ Cửu Long
 

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.