Chàng trai à!

Sáng tác: Huyền Trang - Những Ngón Tay Đan

Cậu biết không?

Hoá ra thế giới này chẳng rộng lớn như vậy.

Có đôi lúc tôi cảm thấy vui vì gặp được cậu, nhưng có lúc lại cảm thấy vô cùng đau lòng. Vì tôi biết rõ, gặp cậu sớm hay muộn thì kết quả cũng như nhau.

Người hai thế giới, thấy nhau nhưng chẳng thể cưỡng cầu.

Cậu tựa như ngôi sao xa xôi lấp lánh sáng trên bầu trời. Bao nhiêu vì tinh tú vây quanh, đứng trên hết thảy ngưỡng mộ của trần thế để nhìn xuống nhân gian với vẻ tươi cười ngạo nghễ.

Cậu chẳng thích tôi.

Điều đó cũng chẳng khiến tôi cảm thấy cậu tồi tệ.

Tôi có lẽ sẽ dừng lại không thích cậu nữa, ở một ngày nào đó không xa trên hành trình dài đằng đẵng này. Tôi có lẽ cũng sẽ gặp được người mà mình mong muốn, một đoạn tình cảm dành cho cậu đến lúc đó có thể dừng lại rồi.

Nhưng tôi của hiện tại, vẫn mong muốn lặng lẽ phía sau cậu.

Tôi không ngu si, cũng chẳng phải ấu trĩ. Nghĩ kỹ lại thì thích cậu tôi cũng không tổn hại gì.

Thích một người thôi mà, hẳn là không quá khó đi.

Cậu từng nói con gái bắt đầu trước sẽ thiệt thòi. Tôi lại cảm thấy chuyện tình cảm thì chẳng cần phân biệt, vả lại, tôi chưa từng sợ thiệt. Yêu đương ấy mà, nếu không dám bỏ ra làm sao gọi là thích?

Tôi bảo cậu ở yên để tôi thích là được rồi.

Thật ra nói xong câu này tôi cũng bật cười. Người như cậu chắc chắn sẽ chẳng vì một ai đó mà dừng lại mãi.

Tôi cũng vậy.

Mọi thứ rồi cũng sẽ nhạt phai theo những năm dài khắc khoải.

Tôi cũng không cảm thấy mình quá mức khổ sở, đương nhiên, thích một người chẳng thèm hướng về phía mình thật ra cũng chẳng vui vẻ gì cho cam. Nhưng mà như vậy cũng tốt. Nếu cậu để ý tôi một chút, tôi chỉ sợ mình lại thích cậu nhiều hơn.

Đương nhiên tôi cũng sẽ không viển vông tưởng tượng đủ thứ rực rỡ như ánh cầu vồng. Chẳng nghĩ ngợi về tương lai xa vời vợi. Tôi chỉ biết là hiện tại mình thích cậu thôi.

Thích một người đời này tôi sẽ không với tới, kẻ dạo chơi trên những cánh đồng hoang vô vàn hoa thơm cỏ lạ. Trên con đường cậu băng qua, sẽ gặp tất cả những điều tốt đẹp đáng giá, những thứ ấy thuộc về cậu, có được cậu, còn tôi thì không.

Tôi không cần cậu thuộc về tôi.

Tôi thích nhìn cậu khi bản thân ở trong một góc mờ tối, như một nhân vật phụ nhỏ bé nhìn vai diễn của kẻ phản diện đa đoan tính toán, nhìn cậu bỡn cợt người khác trong lòng bàn tay.

Tôi thích cậu, nhiều hay ít cũng chẳng quan trọng.

Nhưng tôi vĩnh viễn không bao giờ trở thành nô lệ của ái tình, mộng mị huyễn hoặc chính mình chân tình rồi cậu sẽ hiểu.

Tôi thực ra đâu có cần cậu hiểu.

Chúng ta chỉ là người xa lạ.

Đó là điều đương nhiên, giống như thỉnh thoảng tôi sẽ đi qua nơi hiên nhà ấy, nhặt một chiếc lá ùa tàn rụng rơi, nói một câu xin chào.

Cậu chẳng cần cảm thấy áy náy vì không thích tôi.

Bởi vì trên thế giới này, có vô vàn người thích cậu. Cậu tuyệt vời như thế, lại kiêu ngạo như thế, thế giới của cậu thực tế sẽ không xuất hiện kiểu người như tôi.

Ngay cả khi tôi xuất sắc, đó cũng không phải nơi tôi thuộc về.

Tác phẩm nghệ thuật của trần thế luôn được những kẻ phàm tục chiêm ngưỡng, cúi lạy. Tôi cũng là một kẻ phàm tục thôi, mà cậu lại như đấng tối cao trên bầu trời, tôi chỉ là sẽ không tôn thờ cậu một đời, ở tại một khoảnh khắc nào đấy, đối diện với cái tên khiến tôi vừa buồn vừa vui ấy, tim không còn nhói lên từng hồi, lúc đấy tôi sẽ nói với cậu:

"tôi hết thích cậu rồi."

Được chứ?

Cho tới ngày ấy, đừng quản tôi, cũng đừng cảm thấy có lỗi. Tôi rất sợ mình như kẻ phạm tội quấy rối quấn lấy cậu không thôi.

Đừng ghét bỏ tôi.

Ngay cả khi cậu hờ hững cách xa, vẫn có thể khiến tôi cảm thấy cậu xuất sắc hơn tất cả những kẻ tôi từng gặp qua trong đời.

Hãy bình thường với tôi, như cách mà tôi đối đãi với cậu.

Thường thức cậu qua mỗi câu mỗi từ cậu viết, dù chúng ta dường như cách biệt cả ngàn năm ánh sáng. Tôi vẫn muốn ngưỡng vọng, đón cậu về nơi tim, người như cậu, đáng được người khác trông ngóng.

Dưới đất trời xanh trong này, chúng ta cùng thở chung một bầu không khí, sinh ra trên cùng một đất nước, chúng ta đều thuộc về nhân loại qua hàng triệu năm tiến hoá, vậy là đủ rồi.

Tôi trước đây chỉ thích nhân loại, bây giờ có thêm cả văn phong của cậu nữa.

Cậu vĩnh viễn không hiểu, người như cậu khiến tôi vừa yêu vừa hận nhiều thế nào đâu.

Thế giới này quá bảy tỉ người

Tôi lại chỉ thích mình cậu thôi

Chẳng ngại cậu vô tình quá đỗi

Tự buồn tự nhớ tôi quen rồi...

Quen rồi, nhưng sẽ đau lòng. Đó là lẽ thường thôi.

Nhưng mà tôi cũng không quá để ý.

Thói đời duy mỹ sẽ khiến tôi quên đi rất nhiều điều,

ngay cả tình yêu đối với cậu.

Chàng trai à!

_______

23:40

07/07/2021

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.